"Cinder, nàng thấy không, ta yêu nàng suốt mười ba năm. Phải, là mười ba năm, không phải mười ba ngày hay mười ba tháng. Cuộc đời ta lấy đâu ra nhiều cái mười ba năm để mà tiêu tán nữa ? Nhưng Cinder à, khoảnh khắc đứng sau bờ tường hoa tường vi rực rỡ ấy, ta đã vì một phút chần chừ không dám bước ra mà để lỡ mất nàng. Đúng. Người đời nói ta hèn nhát cũng được. Không có khí khái nam tử cũng được. Ta hối hận, nhưng lại không có tư cách để hối hận.Giây phút nhìn thấy sự bối rối trong mắt nàng. Ta biết, ta hoàn toàn thua rồi."…
Các con thân mến,Cha lại đi thêm một quãng đườngChông gai mịt mù và vô địnhTrên đường Cha gặp lắm lữ kháchCha đã xem tất cả là bạnXem mọi biến cố là kinh nghiệm quí báuVì tất cả là hồng ân.Trong u tối thinh lặng và cô đơnCha đã nhớ đến mọi ngườiĐã hiến dâng mỗi người trong các conChúa đã cho Cha những giây phút đẹp nhấtKhông bao giờ có lời cầu nguyện thắm thiết hơnKhông bao giờ có thánh lễ sốt mến hơnKhông bao giờ có cơ hội thuận tiện hơnĐể hiệp nhất trong tình yêu ChúaĐể thi thố tình yêu giữa hận thùĐể gieo rắc hy vọng giữa tuyệt vọngVật chất có thể mất tất cảChúa là tình yêuTình yêu Chúa liên lỉ thúc bách ChaHãy yêu như Chúa đã yêu.Cha không còn gì cảNhưng mỗi ngàyCha tặng tình yêu Chúa cho mọi ngườiTrong Thánh Tâm Chúa và Mẹ Ma-ri-aCha vẫn gần gũi các conÂu yếm và thân tìnhCác con chiếm một chỗ đặc biệtTrong quả tim Cha.Cha đã để lại vài kinh nghiệm khiêm tốnTrong cuốn Đường Hy VọngHãy đọc những tâm tình của ChaDưới ánh sáng Lời Chúa và Công ĐồngHãy suy nghĩ, cầu nguyện, hành độngĐể quả tim các conNgập tràn Tin Yêu, Hy VọngXin các con bù đắp những thiếu sótVì điều kiện và khả năng rất giới hạn.Đây là lời trăn trối của Cha:Theo gương Đức Phao-lô VI«Chương trình của tôiLà thực hiện Công Đồng Vatican II»Các con hãy nỗ lực đem niềm hy vọngLan tỏa trong môi trường các con đang sống.Như Đức Gio-an XXIIICha dâng phần còn lại của cuộc đời ChaCầu nguyện, hy sinh, phục vụXin Chúa, xin Mẹ Ma-ri-a và thánh Giu-seGiúp các con vững bước trên Đường Hy Vọng.Nhắn con ngàn lẻ một lời,Ngày đêm suy niệm trọn đời hiến dâng.…
Có những chuyện, đến bây giờ tao vẫn không hiểurốt cuộc là bắt đầu từ lúc nào. Có thể là buổi sáng tao đi trễ, đứng trước cổng trường đóng kín,cũng có thể là lúc tao ngu ngốc trèo qua bức tường đó...và gặp một người mà đáng lẽ tao không nên gặp.Tao không nhớ rõ. Chỉ nhớ là từ lúc đó, mọi thứ bắt đầu lệch đi một chút.Tao vẫn là tao. Vẫn cười, vẫn nói nhiều, vẫn ồn ào như mọi ngày....Không ai nhận ra mấy thứ đó chỉ là thói quen.Nó cũng vẫn vậy. Nói chuyện với người khác thì bình thường,cười được, chơi được, chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là với tao nó luôn giữ một khoảng cách vừa đủ. Không xa, nhưng cũng chẳng gần.Tao từng nghĩ tụi tao sẽ chẳng liên quan gì đến nhau.Cho đến cái ngày tờ giấy kiểm tra bị gạch đỏ,một con điểm 1 nằm chỏng chơ trên bàn,và tao phải trốn vào một góc cầu thang chỉ để khóc mà không ai thấy. Tao đã nghĩ...lúc đó mình thực sự một mình. Nhưng không phải. Chỉ là tao không biết thôi.Có những thứ được thay đổi mà không ai nói.Có những chuyện xảy ra mà không ai thừa nhận.Và có những người rõ ràng chưa từng nói thích, nhưng lại làm những chuyện khiến người khác không thể không rung động. Tao không biết từ khi nào mình bắt đầu để ý nó.Cũng không biết từ khi nào...một câu nói khó nghe lại trở thành thứ tao nhớ lâu nhất.Chỉ biết là đến khi tao nhận ra thì đã không còn đường lui nữa.Và tao cũng không ngờ rằng người đã kéo tao ra khỏi những ngày tệ nhất, cũng chính là người khiến tao trải qua những cảm giác tệ hơn gấp nhiều lần.Nếu được chọn lại. tao vẫn…