Nổi hứng viết hộ con bạn mới quen vì nó cũng đăng truyện này nhưng mới giới thệu được 1 chap thì nó đòi dừng nên mình viết tiếp cho nó luôn vì đang rảnh mặc dù sắp thi cmnr nhưng không sao. Tôi sẽ ra ít nhất 1 tuần 1 chap cho. Cái này đã được sự cho phép của miuki300 nên mấy người đừng bảo tôi xâm phạm trái phép đấy…
Một nơi lý tưởng cho những người muốn tìm ảnh anime. Mình sẵn sàng phục vụ, hãy ủng hộ nhé =)))Cùng thưởng thức cả những bài nhạc nữa ~ phong cách đặc biệt nay, chỉ ở riêng SHOP ANIME MUSIC ~P/s : Có hơi phóng đại không ta? Hì, ủng hộ nhé. Mơn nhiều lắm…
Truyện nói về một hội bạn thân Chaeyoung, Junhoe, Jinyoung, Lisa, BamBam trải qua 3 năm thời học sinh tươi đẹp. Họ cùng nhau vui chơi, buồn có, khóc có. Kèm theo là những tình cảm của thời học sinh mà ai cũng đã từng trải qua 💓…
Tác giả: NeletaThể loại: Cán bộ cấp cao, tổng thụ, trọng sinh, 4P, niên hạ, sinh tửEditor: miu_s2_booV (cùng sự trợ giúp của Baike, QT và Google)Nhân vật: Yến Phi (Chung Phong) x Nhạc Thiệu, Tôn Kính Trì, Tiêu TiếuNOTE: Truyện được edit vì sở thích, chưa được sự cho phép từ tác giả, chỉ đảm bảo 70 ~ 80%, hi vọng mọi người không mang truyện đi ra khỏi wordpress này. Xin cảm ơn ^^Văn án:Yến Phi biết được bản thân đang mang thaiCho dù hắn có chấp nhận hay khôngHắn cũng chỉ có thể bối rối đối mặt với việc đứa nhỏ lớn lên trong bụng từng ngàyHơn nữa còn là song bào thaiLàm sao bọn họ phân chia được đâyHắn là nam nhân!Làm sao che giấu được?Ba người kia mỗi ngày đều cao hứng vì sắp được làm ba ba;Ba nhà mỗi ngày đều nói đứa nhỏ là của nhà mìnhYến Phi cân nhắc xem bản thân có nên hay không đi đầu thai thêm một lần nữa.…
Đi được vài bước, cô vấp ngã, cú ngã như đánh bể mọi sự chịu đựng trong lòng, cô òa khóc trong mưa, đập mạnh tay lên nền xi măng cứng nhám, vết trầy trụa trên da thịt không bì được vết thương lòng cứ tra tấn cô từng giây từng phút, tại sao lâu vậy rồi, cô vẫn không đủ can đảm đứng lên?" Cô không sao chứ?" Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai... là anh sao? Không thể lầm được, tuy bây giờ mắt cô đã mù nhưng tai vẫn rất thính, là giọng của anh mà." Phong Tuấn, anh về rồi..." Liễu Mạch Du gấp gáp lần mò khuôn mặt người nam nhân đối diện, cô sợ anh sẽ đi mất, dù là ảo ảnh... nhưng xin anh ở lại lâu một chút được không, cô rất nhớ anh." Cô nhầm người rồi, tôi..." Nhìn dáng vẻ cô gái trước mặt, Vương Tử Khang không khỏi xót xa." Đừng bỏ rơi em, em nhớ anh lắm... " Liễu Mạch Du ôm chầm lấy anh, khổ sở nấc lên từng tiếng.Vương Tử Khang im bặt, để mặc người con gái tiều tụy, ướt sủng dính lấy thân người ấm áp của mình, anh đáp trả bằng cái vỗ về dịu dàng. Anh nghe người quét dọn nói vào giờ này, ngày nào cô cũng đến đây thăm mộ người yêu, cũng khóc một cách rất đau đớn, thế là như một thói quen, Vương Tử Khang luôn đến đúng giờ, đứng từ xa nhìn cô tự dày vò mình mà chẳng một câu thăm hỏi, vì anh biết... nổi đau của cô, chạm đến chỉ làm nó thêm nhức nhói. Nhưng hôm nay nhìn cô ngã, anh không thể đứng yên ở đó, liền cầm ô đến chở che.Một lúc sau, cô ngất đi, anh cẩn thận bế cô lên xe, đưa đến căn biệt thư yên ả của mình.Một cuộc tình đau thương lại sắp bắt đầu...…