Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
365 Truyện
| Song Tử-Song Ngư  | Xin đừng khóc, cậu vẫn còn có tôi

| Song Tử-Song Ngư | Xin đừng khóc, cậu vẫn còn có tôi

60 4 1

Cô là một nhà văn nhỏ tuổi đã viết bao nhiêu tiểu thuyết đẹp đẽ và có lòng người, nhưng có một bộ truyện chính cô viết đã làm cô rất cảm động....Cậu là độc giả của cô, cậu rất vui khi được đọc một tiểu thuyết khi cô viết ra, nhưng một tác phẩm đã làm cậu rất thông cảm vì cảm giác nhạy cảm cả tin của cô.Hai người cùng chung cảm xúc, tác phẩm chính cô viết ra có hai nhân vật đã dây nên cảm xúc-Hạ Nguyệt Song Tử-một nhân vật nữ phụ tội nghiệp trầm cảm đã bị thất tình trước mặt nam chính và chết đi trong bệnh viện-Lưu Đông Song Ngư-nam chính đã khước từ tình cảm của cô nàng nữ phụ ấy nhưng nam chính ấy tình cảm rất lớn đối với nữ phụLiệu hai người có đến được với nhau, rồi câu chuyện sẽ tạo nên cuộc tình đầy chồng chất cảm xúc của hai người.Lưu ý-Song Tử là nữ chính của cả bộ truyện, sẽ có một vài cung thứ chính và phụ khác, nếu không thích thì cũng đừng nói tui thiên vị. Vì cung Song Tử nên tui thiên vị thật…

Màng đêm gợn sóng

Màng đêm gợn sóng

58 0 18

Tình yêu là điều gì đó khiến họ hạnh phúc, đau khổ lẫn lộn chỉ cần họ tin vào nó thì tình yêu của họ mãi mãi không phai không ai chia lìa ..Rinay( tên trong truyện là Ailee) một cô gái được xuyên không vào một câu chuyện tranh giành quyền lực tại một gia tộc quyền lực nhất ở Newlan, cô chỉ là một tiểu thư không quyền lực ngay cả cha cô cũng không biết cô là con mình vì không muốn rơi vào cuộc chiến cô quyết định sống an nhàn và ở đó cô gặp được một nhân vật không rõ danh tính và tình yêu của họ bắt đầu từ những cơ duyên liệu họ sẽ hạnh phúc giữa cuộc tranh giành giữa gia tộc...…

trường sinh giới
You are my Sunshine_HoaLac's winter

You are my Sunshine_HoaLac's winter

3 1 1

Thanh xuân của em đâu chỉ cứ mãi chạy theo anh.Tớ vẫn tự hỏi tại sao tôi từng yêu cậu nhiều đến thế, tại sao lại đau khổ khi cậu ra đi như thế. Phải chăng cái rét ở khu quân sự Hòa Lạc ngày ấy đã khiến con người cần cái hơi ấm của người khác, bỗng dưng rung động, xao xuyến, bỗng dưng muốn ở cạnh cậu...Phải chăng chỉ vì lúc đó cậu cũng đang "Một mình" ?Cái ánh nắng hiếm hoi cuối đông ở đó, cậu cứ trách tôi sao không chụp lại, sao không lưu giữ lại khoảnh khắc đó. Cậu biết tại sao không, ánh nắng hoàng hôn ấm áp đó sẽ mãi là kỉ niệm trong lòng chúng ta hoặc có lẽ chỉ là của riêng mình tớ thôi, không là của ai cảCậu có người yêu mới chưa? ngày hôm nay của cậu thế nào rồi???Có còn nhớ đến tớ hay chỉ lạnh lùng gọi cái tên lạnh nhạt "người yêu cũ " ấyHòa Lạc ngày ấy bỗng dưng đẹp lạ lùng khi cậu ở cạnh tớTớ muốn viết cho thỏa nỗi lòng tớ, cho bao hoài niệm, bao kí ức đẹp sẽ từ đây mà đi, từ đây mà không còn dằn vặt tớ nữa."Bên cậu nắng chưaBên tớ thì vẫn mưa~"Gửi cho nỗi lòng các bạn đã, đang và sẽ có những mối tình ở những khu quân sự thân yêuVà dành riêng cho cậu - chàng trai bên tớ tuổi 18[Câu chuyện như những trang nhật ký ghi lại tâm trạng, khoảnh khắc đẹp]…

Kỉ Niệm Cuối Cùng Về Người Đó...

Kỉ Niệm Cuối Cùng Về Người Đó...

2 0 2

Thiên Nguyệt, một chàng trai trầm lặng và đầy lòng trắc ẩn, đã nhận lời giúp đỡ một người bạn cũ trong một việc không hề dễ dàng - chăm sóc sáu đứa trẻ mà cô ấy nhận nuôi, trong suốt hai năm cô phải đi công tác xa. Tưởng chừng như chỉ là một nghĩa cử đơn thuần, nhưng ngay từ những ngày đầu đặt chân đến ngôi nhà ấy, cậu đã phải đối mặt với sự lạnh lùng và ánh nhìn cảnh giác của những đứa trẻ.Chúng không nói nhiều, ánh mắt u ám và cử chỉ dè chừng khiến căn nhà luôn phủ một bầu không khí nặng nề. Thiên Nguyệt sớm nhận ra rằng những đứa trẻ này không đơn giản là "khó gần". Chúng từng chịu tổn thương sâu sắc từ người cha nuôi trước - kẻ đã để lại trong tâm hồn non nớt ấy những vết sẹo không dễ gì phai mờ.Tuy nhiên, chính trong hoàn cảnh tưởng như bất lực đó, một con đường mới dần mở ra với Thiên Nguyệt. Cậu không chọn cách ép buộc hay răn dạy. Thay vào đó, cậu lắng nghe, nhẹ nhàng hiện diện trong cuộc sống của từng đứa trẻ như một người bạn, một người anh - hoặc đôi khi là người mẹ dịu dàng trong những đêm chúng giật mình tỉnh giấc vì ác mộng.Mỗi ngày trôi qua, những ánh nhìn lạnh lẽo ấy dần trở nên dịu lại. Những trái tim khép kín bắt đầu hé mở từng chút một. Thiên Nguyệt không chỉ chăm sóc chúng bằng bữa ăn hay giấc ngủ, mà còn bằng sự kiên nhẫn, lòng bao dung và tình yêu không điều kiện - điều mà chúng tưởng chừng sẽ không bao giờ có được nữa.Đó là một hành trình dài, đầy thử thách nhưng cũng không kém phần kỳ diệu. Bằng sự chân thành và ấm áp của mình, Thiên Nguyệt…