Tên gốc: 少年白马:我磕到真的cp了Tác giả: Cửu Tễ Dạ Trà (九霁夜茶)【Hủy đi quan xứng + song nam chủ + Diệp Bách】 căn cứ web drama mà sửa.Pha lê tâm tác giả, không mừng chớ phun!Bổn văn CP (tạm định):Diệp Đỉnh Chi × Bách Lý Đông Quân,Mặc Trần × Liễu Nguyệt,Nữ chủ vô CP, đơn thuần khái CP, sau cùng sẽ trở về hiện thực.…
Khái quát: Thất hoàng tử Nguyễn Đình Bắc trọng sinh về thời điểm ban đầu, cậu quyết định thay đổi số phận, bước đầu tiên là bám dính lấy Tướng quân Khuất Văn Khang và làm nũng với anh ấy, ủa???Tác giả: PShioo (It's me)Thể loại: Chủ công-trọng sinh-tinh tế-ABO- sinh con-1v1-cường cườngSố chương: Dự kiến 100 chương*Truyện viết ra với mục đích phi thương mại, và là sản phẩm tưởng tượng hư cấu. Ai muốn đem đi đâu up hoặc chuyển ver gì đó xin vui lòng hỏi tác giả một tiếng . Tính viết đọc chơi một mình vì thèm thể loại ABO quá mà không ai triển, tự nhiên thấy cũng cuốn nên public đóng góp cho shipdom :))))…
Bạch Thanh Ca là một cô gái sống ở thế giới hiện đại. Cô hậu đậu, ngốc nghếch một chút nhưng lại vô cùng tốt bụng. Vì quá chậm hiểu trong chuyện tình cảm nên suốt bao năm vẫn... ế dài dài.Cuộc sống bình thường của cô bỗng thay đổi khi Tiêu Thừa Dạ - người được giang hồ gọi là công tử Lăng Tiêu - bất ngờ xuất hiện trong thế giới hiện đại, như thể bị triệu hồi đến từ một nơi khác.Hắn có ngũ quan sắc nét, dung mạo tuấn tú. Võ công cao cường, hành sự quyết đoán, chưa từng do dự, lại vô cùng thông minh. Trong mắt người ngoài, hắn lạnh lùng vô tình, ra tay tàn độc, khiến ai nghe danh cũng phải lùi lại ba phần.Vì vậy, giang hồ gọi hắn là Đại Ma Vương.Không ai ngờ rằng, một ngày nọ khi đang ở trong Lăng Tiêu Cung, Tiêu Thừa Dạ lại đột nhiên xuyên đến thế giới hiện đại - một thế giới hoàn toàn xa lạ đối với hắn.Một cô gái hậu đậu, không hiểu gì về yêu đương.Một công tử lạnh lùng đến từ thế giới khác.Khi hai người gặp nhau, cuộc sống của họ bắt đầu thay đổi.Giữa những tình huống dở khóc dở cười, giữa những bí mật và hiểu lầm, liệu Bạch Thanh Ca có thể hiểu được tình cảm của mình... và của hắn?…
Văn án:Cô sống hơn hai mươi lăm năm trên đời, vẫn chưa một mảnh tình vắt vai. Ấy, xin nói trước, không phải là do cô không xinh đẹp hay kênh kiệu gì đâu mà là tại vì cô đã sớm biết, mình chẳng sống được bao lâu với căn bệnh ung thư máu chết tiệt này.Vân Di sống trọn vẹn hai mươi lăm năm tuổi xuân thập phần vui vẻ, làm hết những điều mình muốn làm, chửi hết những người mình ghét, đến cuối cùng..... nhắm mắt xuôi tay một cách an ổn trên bàn làm việc.Nhưng con mẹ nó, chết rồi mà linh hồn cũng không được xuống suối vàng uống canh Mạnh Bà là sao? Vì cớ gì lại lôi cô vào một cái hệ thống công lược nam thần trong khi cô không có tí ti kinh nghiệm yêu đương thế này? Còn phần thưởng, sống lại ư, nghĩ cái phần thưởng đấy to lớn lắm sao, cô mới....." Kí chủ! Cô không cần sống lại ?" Con mèo đen khả ái tên Tiểu Hắc nào đó không biết từ bao giờ đã xuất hiện bên cạnh Vân Di, nghiêng đầu hỏi.Vân Di mỉm cười, quay sang sờ mó hai cái tai đáng yêu của con mèo nhỏ, rất nghiêm túc nói: " A! Tôi rất cần phần thưởng này... rất rất cần. Tiểu Hắc, lần sau cho tôi một nam chính nào đó không biến thái nha!Tiểu Hắc khinh bỉ trợn mắt. Kí chủ, cô làm ơn có tí tiền đồ được không? Bản meo chọn cho cô toàn những nam chính ưu tú như bản meo vậy!Bạn học cao lãnh: " Tôi không biến thái. "Idol âm hiểm: " Tôi chỉ âm hiểm thôi, không biến thái !"Hòa thượng cấm dục: " Thí chủ, bần tăng phá giới vì người đã phạm phải điều cấm kị, biến thái?.... A di đà phật..... Thiện tai.... Thiện tai! "IT xảo trá: " Biến thái? Biến thái ở đâu? V…
Rối loạn nhân cách ? Tôi sao!?Nụ cười nhếch mép đầy chễ diễu . Nhẹ nhàng chống cằm rồi nhìn mọi người - Còn gì nữa không ?- Hả!???????_ Mọi người như ngạc nhiên vì câu trả lời đó. Họ nghĩ rằng cô sẽ giải thích và chứng minh rằng không phải như vậy nhưng mọi việc lại quá khác.Và ở một góc nào đó ! Lũ đực rựa đang cười hả hê vì điều này Q: Các cậu thấy sao về việc này?- Có gì đặc sắc hơn không?_ Cậu con trai không có chút gì gọi là hứng thú trả lời- Mấy cậu thấy sao?_Một người khác lên tiếng -Chúng tôi ư ? Thú vị không ? Mặt bọn tôi ý _ 4 cậu con trai còn lại đồng thanh đáp một cách chán nản6 người họ im lặng một lúc lâu rồi bỗng dưng nhận ra mình quên thứ gì đó nên đã cùng lên tiếng khiến mọi người ở đó được một phen thót tim- Han đâu!? Cái ông già kia ! Chúng tôi hỏi:" HAN ĐÂU RỒI "*hắt xí* lần này là cảm sao ?_ cô gái ấy đang quẩy sung trong phòng tắm thì lại bị gọi hồn…