Chơi Chữ: Nghệ Thuật Sử Dụng Ngôn Từ Sắc Sảo
Khám phá nghệ thuật chơi chữ (wordplay) trong tiếng Anh! Học cách dùng từ ngữ sáng tạo để giao tiếp hiệu quả, tăng vốn từ và làm cuộc trò chuyện thêm sôi động.…
Khám phá nghệ thuật chơi chữ (wordplay) trong tiếng Anh! Học cách dùng từ ngữ sáng tạo để giao tiếp hiệu quả, tăng vốn từ và làm cuộc trò chuyện thêm sôi động.…
Truyện hơi bị xàm lông và ít khi có cái kết vì đây là giấc mơ nhưng vì nó li kì quá nên kểAi đọc thì đọc không đọc thì đọc nghen=))…
Chúc mừng sinh nhật (muộn) Chamatoeki 🤧🤧🤧…
Mộ Tuyết Anh từ hiện đại xuyên không về quá khứ với lý do vô cùng nhạt toẹt - Nằm mơ.Phong Tư Chính đường đường là hoàng thượng của một nước lớn- Yy lại bị một ả nha đầu ngốc khinh thường.Chuyện gì sẽ xảy ra với cặp đôi này? Liệu Mộ Tuyết Anh có trở về được hiện đại?Và cặp đôi có đến được với nhau?…
Tác giả: Chị Dậu Dương Lâm ghét cay ghét đắng tên học trưởng dám giành hoa hậu giảng đường của y, hừ y thề cùng hắn không đội trời chung .-.Nam nhân ở đâu đó xuất hiện: hử? bảo bối em đang thì thầm gì trong miệng vậy có phải lại muốn rồi không?Dương Lâm: cút cút cút cho lão tử! Nam nhân: A thì ra là muốn rồi ngoan nào bảo bối dạng chân raDương Lâm: A.. aa tên cầm thú này!Sau đó không có sau đó nữa haha#Truyện này là tác phẩm đầu tay của mình mong mọi người góp ý, còn nếu dở tệ quá thì cũng đừng chửi mình. mình chỉ muốn thỏa mãn đam mê viết truyện của một con hủ thôi huhu…
nói về một nhóm bạn quyết định đi cắm trại trong rừng và họ quyết định chơi trò chơi cầu cơ để gọi hồn một cô gái trẻ đã tự xát cách đây 10 năm về trước và họ đã không may đánh thức một thế lực siêu nhiên tàn ác và mọi mọi chuyện bắt đầu…
Vẽ linh tinh cho vui thôi!Thúi có 1 cái Artbook từ trước rồi nhưng do...thôi vô thì Thúi kể cho!=33Ray in "Angel of Death"Xấu lắm nên đừng lấy gì :333Vô phần bìa mới cho fic là biết thêm nhé!…
Để tôi kể bạn nghe về thời thanh xuân rực rỡ có tôi và có cậu - người bạn từng thân nhất của tôi1 phần tôi không cách nào quên, ngây ngô, khờ dạiNgắn thôi, 2 năm điên cuồng ấy 《14 • 9 • 18》…
cuộc sống thường ngày của taehyung và jiminby Q200201…
Anh một chàng trai mang vẻ kiêu ngạo nhưng trong con người ấy là một chàng trai ấm áp, một chàng trai thích chinh phục những thứ mới lạ ,thích mạo hiểm, nhưng trông sâu thẳm nơi trái tim ấy là sự cô đơn.Cô là một cô gái bình thường , nhút nhát, ít nói, ngại giao tiếp , không thích bộc lộ cảm xúc của mình ra ngoài . Cô sinh ra trong một gia đình thiếu đi sự ấm áp có lẽ điều đó cũng đã tạo lên tính cách con người cô. Một chàng trai kiêu ngạo và một cô gái nhút nhát ít nói liệu có thể chở thành một đôi ?…
Tôi nhớ rất rõ, đêm đó, trời không trăng không sao. Dưới tàng hoa anh đào, gió lướt nhẹ qua, cánh hoa rơi lả tả. Nụ hoa rơi xuống vai tôi, dừng chân vài giây rồi lướt nhẹ xuống mặt đất. Trong đêm đen, tôi không nhìn rõ khuôn mặt hắn, chỉ biết, hiện tại, có lẽ hắn đang đau lòng. "Rốt cuộc, trái tim nàng làm bằng gì? Ta vì nàng làm nhiều việc như vậy, cũng không khiến nàng động lòng dù chỉ một chút. Hay là...nàng vốn không hề có trái tim." Hắn hỏi tôi. Trong đêm đen, giọng nói bi thương của hắn vang vọng quanh tai tôi. Giống như một viên đá, nện thật mạnh xuống dòng sông vốn yên ắng, làm bọt nước văng tung tóe ,mặt sông cũng vì vậy mà chấn động mạnh. Nhưng rồi, cũng dần dần an ổn trở lại. Đúng vậy, tôi có trái tim không? Có chứ ! Tôi nhìn hắn, dù không nhìn rõ, tôi cũng nhìn, như đang thể hiện sự tôn trọng với đối phương. "Tim...? Ta có chứ. Từ lúc sinh ra đã có. Nhưng mà, vào năm ta 16 tuổi, ta đã tặng nó cho một người. Huynh ấy mất rồi, tim ta cũng chết theo." Tôi không còn phân biệt đâu là giọng nói của mình nữa rồi. Một vài kí ức, tôi không muốn nhớ lại. Nhưng tôi lại không thể. Tôi nghe được giọng nói lạnh lẽo của mình vang lên, không có một chút cảm xúc nào cả. Bước chân hắn lảo đảo, tôi lại không hề có một chút rung động. Đó là vì hắn phải chịu, hắn giết người tôi yêu! Lấy mất tim tôi, tàn nhẫn đục khoét nó ra rồi bóp nát mặc cho máu tươi nhiễm đỏ.Người tôi yêu, chết rồi. Tôi...cũng chết rồi. Chết cùng với chàng, năm tôi 16 tuổi.…
Tôi viết từ những cảm xúc thật của tôi ...…