Muốn ăn cơm trắng cá khoTrốn cha, trốn mẹ, xuống đò cùng anh.Cậu thanh niên tri thức Trần Minh Hiếu lỡ đem lòng tương tư anh cán bộ cụ Hồ đang công tác tại làng. Nhưng dưới cái thời bom rơi đạn nổ, chiến tranh liên miên, không hay sống chết này, liệu tình yêu của đôi trẻ có thể chớm nở?…
[ mười tám tuổi, mới vừa mới xuất đạo trở thành hải tặc, ngươi liền gặp gỡ hải tặc thế giới trên biển bá chủ, Rocks D. Xebec, hiện tại ngươi muốn làm, chính là nghĩ biện pháp ở trong tay hắn sống sót. ]Xuyên qua đến hải tặc thế giới bảy mươi năm, đã chuẩn bị ẩn lui đại hải tặc Munger, nhìn mình đến muộn bảy mươi năm hệ thống.Cùng với trước mắt mới vừa đầy hai mươi, liền Haki đều còn không học được, chính cần cù chăm chỉ ở chính mình trên thuyền làm việc thực tập sinh.Đưa tay ra.Đùng!"Thuyền trưởng, ngươi làm gì! ?""Không có gì, chính là muốn đánh ngươi."[ đinh ~, chúc mừng ngươi đánh bại trên biển bá chủ, Rocks D. Xebec! ]...Quyển sách lại tên -- ( người ở hải tặc, càng sống càng trẻ )( thuyền viên tất cả đều là Hoàng cấp tại sao thua? )( trở thành con trai của ta đi, Roger! )…
HNK : Houseki no kuni-NỘI DUNG : Nói về hành trình của Phosphophyllite đi tìm mọi người ở thời đại HxH......Chỉ gói gọn trong nhiêu đó thôi a!!!❤️ Chú ý : nếu không biết trước cốt truyện hnk thì đọc chương đầu sẽ hiểu a :3 ❤️ -CP chính : NP x Phos, Chrollo x Lapis. -CP phụ : Bort x Diamond, Padparadscha x Rutile. -Lịch ra chương: sẽ có chút thất thường nha❤️Đây là truyện thứ 2 của mình, mong các bạn sẽ thấy hay a~ 💞…
Hò ơi!Sông dài cá lội biệt tămPhải duyên nên nợ ngàn năm vẫn chờ."Dù mày có là con trai, tao vẫn muốn cưới mày."Lập vẫn nhớ mãi cái câu nói của Trí vào đêm hôm ấy, cậu thích anh, anh cũng thương cậu thiệt lòng. Liệu đời có chấp nhận được tấm chân tình giữa hai người con trai hay không? Liệu có dung thứ? Liệu có được đối xử đường hoàng khi mang hơi thở phong kiến nặng nề?…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
" Em nói em thích Hoa Hướng Dương lắm đúng không? Hôm nay tôi đã đi hái về để tặng em nè. Nhưng mà...em đi đâu rồi hả em? "- fic đầu tay của tớ nên mong mọi người ủng hộ ạ. có gì sai sót mong các cậu ủng hộ>< -…
A new perspective - by Shamichi, Fanfiction.net. Couple: Mitsui Hisashi x Miyagi Ryota.- Đối với Mitsui, tương lai luôn là điều khó lường.Và khi anh đang mãi đi lạc cùng với những suy nghĩ về một tương lai không thể đoán trước, anh bỗng bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc.W: Câu chuyện được kể dưới góc nhìn của Mitsui, có chứa yếu tố nam x nam (MiRyo). -Đây là fic dịch từ bản gốc thuộc về Shamichi trên nền tảng Fanfiction.net. Bản dịch được đăng tải ở đây và Fb cá nhân của mình, vui lòng không sao chép/đăng lại trên bất kì trang hay nền tảng nào khác.…
SHORTFIC | TƯỚI NƯỚC CHO MẦM CÂY NHỎ"Na Jaemin biết rằng mối quan hệ giữa anh và Huang Renjun rồi sẽ có ngày trở nên xa cách hơn rất nhiều. Khi đó Huang Renjun đã có cuộc sống riêng và những dự định riêng của cậu ấy, cậu ấy và anh rồi cũng sẽ chỉ là những người hàng xóm bình thường của nhau mà thôi."• Bạn hàng xóm, niên thượng• Số chữ: -Written by Đào. Được đăng tại Wattpad @dreamyperspective và WordPress Nắng Cappuccino. Vui lòng không re-up hay chuyển ver.…
ONE SHOT | ÁNH DƯƠNG HỒNG• Số chữ: 2330 Written by Đào. Chỉ được đăng tại Wattpad @dreamyperspective, WordPress Nắng Cappuccino và blog "Làm textfic khùm điên". Vui lòng không re-up hay chuyển ver.…
Những hàng cây xanh đủ loài luôn là "người bạn" không thể thiếu trong bất cứ ngôi trường nào. Vậy TDC - trường của tôi - đặc biệt hơn vì sao?Có rất nhiều ngôi trường danh tiếng hơn TDC rất nhiều, song tôi dám cá với tất cả các bạn rằng: về số lượng cây xanh trong khuôn viên, chắc chắn trường tôi không chịu thua bất cứ ngôi trường nào đâu nhé!Đó chính là một trong những dấu ấn khó phai trong lòng những cựu sinh viên rời xa mái trường TDC, khi khoảng thời gian còn học, chỉ cần đặt bước chân đầu tiên vô cổng, ai ai cũng đều trầm trồ trước nguyên mảng xanh tươi mát, trong lành phủ đầy khắp mọi ngóc ngách, đến mức chỉ cần bạn dừng chân ở bất kỳ chỗ nào trong khuôn viên vẫn luôn có bóng mát gần gũi che chắn.Hãy đọc bài thơ tôi viết vào ngày 22 tháng 9 năm 2019 để tìm hiểu thêm nhé!…
"Eiji này, em mong là anh có thể giết em.""Em nói linh tinh cái gì thế ?" Tôi mơ hồ hỏi lại Ash Lynx lúc này vẫn đang quấn quýt lấy môi lưỡi mình. "Bởi vì anh sẽ không làm vậy đâu, em biết mà." Ash khẽ nói, liếm đi vệt máu trên môi tôi. "Thế thì em sẽ chẳng bao giờ chết được."Khi em nói những lời ấy, có lẽ em đâu biết đó là những lời nói cuối cùng. Khi em hôn tôi cái hôn ấy, có lẽ em đâu biết đó là cái hôn ly biệt trước khi ta chia xa. Và khi những giọt nước mắt hạnh phúc ấy lăn chảy trên gương mặt đáng thương ấy, ôm lấy tôi, ôm lấy em, hoà quyện cùng với màu nắng cháy thảm khốc vừa mãnh liệt vừa đau thương, khi em cười với tôi trong làn nước mắt nhoè nhoẹt ấy, và cả khi em nói lên lời yêu tôi, lời yêu mà tôi chưa từng đáp lại, những khoảnh khắc ấy đều là những khoảnh khắc cuối đời của cả tôi, cả em, trước khi em xa rời trần thế, trước khi em gột bỏ lớp lông lá trần tục để khoác lên mình màu cánh trắng thiên sứ, bay về với nơi em thuộc về, và đem cả phần linh hồn của tôi đi theo, tôi đều yêu chúng đến tột cùng. "Chỉ là em tạm thời sẽ rời đi một chút thôi." ...…