"S-So Won-aaa~ đ-đừng khóc," cha cô thều thào."APPA! APPA! Làm ơn đừng mà. Đ-đừng bỏ con!""S-Soojung...M-mianhae," người cha gắng gượng với chút sức lực cuối cùng và mỉm cười." C-con...là..niềm..tự.hào...của.. ta.S-sarang-h-hae.""APPA! APPA! ĐỪNG BỎ CON! AI ĐÓ GIÚP TÔI VỚI! GIÚP TÔI VỚI!!!!!!!"-----------------------------------------------------------------------------------------------…
Author: PoppyThể loại: FanfictionĐộ dài: 20- 30 chapTình trạng :On-going '' Tình yêu là một quả khế, cắn đúng chỗ thì nó sẽ ngọt, còn không thì rất chua hoặc đắngTheo ĐuổiTuyệt vọngĐiên cuồngNhưng vẫn có ngừoi đứng phía sau che chở em, xin hãy để em được lại gần anh''…
® Author: Rii oppa ˋ v ˊ® Đảm bảo HE nhé :3 Tặng nàng SherryVu iu vấu *moa moa* = ̄ω ̄=® Fic được viết nhằm dành riêng cho một người, bạn nào tùy tiện chuyển ver hay đem đi lung tung là coi chừng mừn đấy nhá :))…
Ở đây tổng hợp Shortfic. Ai thiếu đường, dư muối, cần bột ngọt, order cơm thì ghé vào đây nhóo_________________KHÔNG MANG TRUYỆN ĐI ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ 🌵Sᴜᴘᴘᴀsɪᴛ ᴠᴀ̀ Kᴀɴᴀᴡᴜᴛ ʟᴀ̀ ʜᴀɪ ᴄʜɪᴇ̂́ᴄ ᴇᴍ ʙᴇ́ đᴏ̣̂ᴄ ᴛʜᴀ̂ɴ🌵✨Facebook✨Suppasit và Kanawut là hai chiếc em bé độc thân…
Tình trạng: Full 156 chươngTác giả: Cô Nàng MèoAnh là chủ tịch tập đoàn Liệp Báo. Tương truyền, gia tài của anh bạc vạn, tài sản có thể nhiều hơn tài sản quốc gia, tương truyền anh cao ngạo lạnh lùng, vẻ đẹp không ai sánh bằng, tương truyền bất cứ người phụ nữ nào cũng khó có thể lọt vào tầm mắt của anh, nhưng chỉ vì một cô gái mà nhịp tim anh gần như dừng lại.Trong phòng nghỉ, tay anh thoăn thoắt như báo đen khóa chặt con mồi ở dưới thân mình: "Thanh Thần, cô đã nói, vì tôi, cô nguyện bỏ ra tất cả". Giọng nói tà mị như Satan, khiến người đẹp ở trong ngực rơi nước mắt như mưa: "Phải...". Bàn tay nhẹ nhàng ôn hòa đè ở ngực cô, đôi mắt lạnh lùng của người đàn ông tuấn mỹ hiện lên một tia trong suốt:"Tôi muốn, lòng của em". Trong đêm tối lờ mờ, con ngươi trong suốt lóe lên ánh sáng tuyệt vọng, ngẩng đầu, chớp cũng không chớp nhìn người đàn ông: "Ma quỷ, buông tôi ra". "Ma quỷ?" người đàn ông đè ở trên người cô cười thật trầm, lạnh lùng mà thốt ra giọng nói cực kì vô tình "Rơi vào trong tay ma quỷ, cô củng chỉ có thể chấp nhận"".........""Mạc tiên sinh, anh, anh không thể làm như vậy......." Trong phòng, lời nói còn chưa kịp nói ra, liền bị đôi môi mỏng hoàn mỹ chặn lại. Người đàn ông ôm người con gái không ngừng phát run trong ngực, nụ cười dần dần đậm lên, "Chỉ cần tôi muốn, liền có thể" Thanh Thần liền ngơ ngẩn cả người. Ai có thể nói cho cô biết, rõ ràng là diễn trò, tại sao từ nắm cái tay nhỏ nhắn, hôn môi nhỏ, lại đến cả trường hợp hạn chế, mà cô cũng phải biểu di…
" Vẫn chưa qua ngày đúng không ? Tuyết đầu mùa năm nay em lại ở bên cạnh anh rồi này....!!" ." Đừng đi nữa được không ? Đừng rời xa anh lần nữa, xin em đấy !!".…
- " Trong cuộc đời của Boun Noppanut tôi có hai lần phải giết người, một là vì mẹ..... một lần là vì em. Và cho đến tận bây giờ tôi vẫn thấy vô cùng xứng đáng, chưa bao giờ hối hận cả"-" Boun Noppanut, tôi ghê tởm anh"…