( TOKYO REVENGERS) 365 Đoản
đoản…
truyện rất hay đa số khiến người đọc phải ? rất nhìu :)))…
i'm not avengers, just a nameless passerby.warning, non beta- ed.…
'cậu... cậu có thể nhìn thấy tớ sao?'đứa trẻ cười khúc khích, 'tất nhiên là có rồi, đồ ngốc. cơ mà gần như tất cả mọi người không thể nhìn thấy cậu sao?'----hoặc chúng ta có thể nói rằng, luda là một bóng ma cô đơn và juyeon nghĩ cô ấy cần có một người bạn.i do not own this fic, i found it from ao3 and i feel free to translate it for u guys ^^auth: @volleygayssvtrans: @_ntmChu_credit to the owner! do not re-up or take out without credit!…
Một con sư tử được con của một thương gia nhận về nuôicòn phần gì tiếp theo vào truyện rồi biết…
Cosmic Century năm 0075, Aetherion, một Space Colony độc lập cách xa Trái Đất vô cùng, với gia tộc Tsukikage nắm quyền điều hành đã bí mật phát triển MS và chiến hạm khai thác loại năng lượng huyền bí có thể tìm được trên một hành tinh mà họ mới khai thác và chưa ai biết được.Tuy nhiên, Aetherion đã dính vào khói lửa của chiến tranh giữa phe phái Colony khác và Liên Bang Trái Đất.Con gái thứ 3 của gia tộc, Yuki Tsukikage, trong lúc tình hình hỗn loạn, đã vô tình động đến chiếc MS bí mật do gia tộc mình phát triển.Vận mệnh, từ giây phút đó bắt đầu luân chuyển.…
Ngây thơ, trong sáng, trắng trẻo, đẹp đẽ, còn nhiều từ khác nữa mà tôi dùng nó để tả em. Nguồn cảm hứng của tôi. Em đến với tôi vào một ngày bật chợt nhưng rồi lại ở trong trái tim tôi mãi không chịu rời đi. Cho tới khi quen với hình bóng có em trong cuộc đời, tôi lại sợ em bỏ tôi đi mất. Tháng ngày có em bên cạnh tôi không còn cảm thấy thế giới này vô vị nữa, tôi chỉ muốn em ở bên tôi mãi mãi mà thôi. Barcode - người mà tôi yêu nhất thế gian này.Lưu ý: Tất cả chi tiết đều do trí tưởng tượng của ả au này nghĩ ra.…
Vào https://blogtruyenhay2s.wordpress.com để đọc thêm nhiều chuyện hay…
Người ta thường nói "Ta chỉ sống một lần trong đời." Để khích lệ mọi người hãy làm những gì mà mình yêu thích. Tuy nhiên, có quá nhiều thứ ràng buộc chúng ta, khiến ta không thể theo đuổi "ước mơ" của riêng mình. Và tôi, mang theo khát vọng được đắm chìm trong thiên nhiên và sống một cuộc sống đầy những lo toan. Không phải tôi không thể tự do theo đuổi ước mơ của mình, mà phía trước tôi còn nhiều thứ khiến tôi phải để tâm và lo lắng. Mãi đến khi, cuộc sống chỉ còn lại hai từ "chờ đợi" thì tôi mới có thể thanh thản tận hưởng điều mà tôi luôn mong ước bất lâu. Bỏ lại sau lưng bao muộn phiền, tôi như thể được tái sinh trong vọn vẹn vài tháng ngày xuân. Thay vì dành dụm tiền điều trị, tôi xin phép người nhà cho mình được đi đến nơi mà mình yêu thích nhưng chưa từng có dũng khí đi đến. Lạc vào trong biển hoa, cả thế giới dường như chỉ còn mình tôi tồn tại. Đắm mình vào dòng nước xanh ngắt, tôi cứ ngỡ mình đã tan chảy vào đại dương. Một lần được nhìn thấy chân trời vô cực, cứ ngỡ như thiên đường đang ở trước mắt rồi. Sau cùng, tôi trở về nằm trên mùi rơm đầu mùa. Hít hà mùi làng quê quen thuộc. Thực ra, mỗi một người đều có thể đi đến nơi chúng ta muốn đến. Tuy nhiên, còn quá nhiều sự ràng buộc khiến chúng ta không dám buông. Khi đã không còn sự ràng buộc nữa, khi ấy chúng ta mới dũng cảm lựa chọn cách sống riêng của chính mình.…
👉 Một ngày nhà bị cúp điện, 2 người+3con vật : Chó và hai con mèo nằm , mô hôi chảy nhẹp... hai anh chàng vào bếp và kiếm được quyển sách " Cầu Mưa " và hai anh cùng 3 chú cún, mèo cầu xin đến tôi chả có gì_ Cảm ơn mọi người đọc truyện...…