Nơi đây Ngư sẽ xả những nỗi bùn,vui,bực,khùng, chuyện tự nghĩ ra ,trình bày lý do gì đó ,tâm sự và các bạn có thể hỏi Ngư , nếu mún hỏi tụi Oc's thì qua bên ' hỏi đi và tôi sẽ trả lời' nha . Đây chỉ là nhật kí cấm đặt dĩa dép và đá trước mặt rồi bắt Ngư ăn nhé :)). Mong các bạn thông cảm cho não cá vàng này :)…
Văn án:Cô sống hơn hai mươi lăm năm trên đời, vẫn chưa một mảnh tình vắt vai. Ấy, xin nói trước, không phải là do cô không xinh đẹp hay kênh kiệu gì đâu mà là tại vì cô đã sớm biết, mình chẳng sống được bao lâu với căn bệnh ung thư máu chết tiệt này.Vân Di sống trọn vẹn hai mươi lăm năm tuổi xuân thập phần vui vẻ, làm hết những điều mình muốn làm, chửi hết những người mình ghét, đến cuối cùng..... nhắm mắt xuôi tay một cách an ổn trên bàn làm việc.Nhưng con mẹ nó, chết rồi mà linh hồn cũng không được xuống suối vàng uống canh Mạnh Bà là sao? Vì cớ gì lại lôi cô vào một cái hệ thống công lược nam thần trong khi cô không có tí ti kinh nghiệm yêu đương thế này? Còn phần thưởng, sống lại ư, nghĩ cái phần thưởng đấy to lớn lắm sao, cô mới....." Kí chủ! Cô không cần sống lại ?" Con mèo đen khả ái tên Tiểu Hắc nào đó không biết từ bao giờ đã xuất hiện bên cạnh Vân Di, nghiêng đầu hỏi.Vân Di mỉm cười, quay sang sờ mó hai cái tai đáng yêu của con mèo nhỏ, rất nghiêm túc nói: " A! Tôi rất cần phần thưởng này... rất rất cần. Tiểu Hắc, lần sau cho tôi một nam chính nào đó không biến thái nha!Tiểu Hắc khinh bỉ trợn mắt. Kí chủ, cô làm ơn có tí tiền đồ được không? Bản meo chọn cho cô toàn những nam chính ưu tú như bản meo vậy!Bạn học cao lãnh: " Tôi không biến thái. "Idol âm hiểm: " Tôi chỉ âm hiểm thôi, không biến thái !"Hòa thượng cấm dục: " Thí chủ, bần tăng phá giới vì người đã phạm phải điều cấm kị, biến thái?.... A di đà phật..... Thiện tai.... Thiện tai! "IT xảo trá: " Biến thái? Biến thái ở đâu? V…
Rối loạn nhân cách ? Tôi sao!?Nụ cười nhếch mép đầy chễ diễu . Nhẹ nhàng chống cằm rồi nhìn mọi người - Còn gì nữa không ?- Hả!???????_ Mọi người như ngạc nhiên vì câu trả lời đó. Họ nghĩ rằng cô sẽ giải thích và chứng minh rằng không phải như vậy nhưng mọi việc lại quá khác.Và ở một góc nào đó ! Lũ đực rựa đang cười hả hê vì điều này Q: Các cậu thấy sao về việc này?- Có gì đặc sắc hơn không?_ Cậu con trai không có chút gì gọi là hứng thú trả lời- Mấy cậu thấy sao?_Một người khác lên tiếng -Chúng tôi ư ? Thú vị không ? Mặt bọn tôi ý _ 4 cậu con trai còn lại đồng thanh đáp một cách chán nản6 người họ im lặng một lúc lâu rồi bỗng dưng nhận ra mình quên thứ gì đó nên đã cùng lên tiếng khiến mọi người ở đó được một phen thót tim- Han đâu!? Cái ông già kia ! Chúng tôi hỏi:" HAN ĐÂU RỒI "*hắt xí* lần này là cảm sao ?_ cô gái ấy đang quẩy sung trong phòng tắm thì lại bị gọi hồn…
1 hôm lucy vẫn đến hội bình thường,cô vô hội thấy 1 quyển sách cô cầm lên đọc bỗng nhiên cô bị cuốn vô cuốn sách fairy tail thấy vậy ai cũng lo lắng cho lucy cả.............và tự vô chuyện mà đọc…
vào một ngày nào đó của một trăm hai mươi chín ngàn sáu trăm năm sau, mọi thứ sẽ được lặp lại như ban đầu.major charactor death.(ZB1) Kim Gyuvin x Shen Quanrui.…
Bên nhau dù thành công hay thất bại. Bên nhau dù ngày nắng hay ngày mưa. Bên nhau dù vui vẻ hay buồn bã.______ Dòng thời gian lộn xộn, cả bộ là các oneshot được chắp vá lung tung từ đa vũ trụ...…
Shen Quanrui đã không còn ở đây nữa, Kim Gyuvin đón nhận thứ thông tin vốn dĩ không bao giờ khiến người ta vui vẻ bằng thái độ bình thản đến ngạc nhiên. Vì sao lại như thế, Kim Gyuvin cũng chẳng thể tự cho mình được một câu trả lời.(ZB1) Kim Gyuvin x Shen Quanrui.…
Bạch Vân là một người phụ nữ nông thôn, sống cuộc sống ngày nào cũng lên vườn xuống ruộng. Sáng dậy sớm bận rộn chuẩn bị cho con đến trường rồi vác cuốc đi làm, tối về lại bận rộn tối mặt tối mũi làm việc nhà. Thế mà ngủ một giấc tỉnh dậy, thấy đói muốn ăn, tay chân lại không theo ý mình, mở miệng nói chuyện lại chỉ nghe được "ạ a a"!Cô xuyên qua hết sức lãng xẹt. Thế mà còn xui xẻo xuyên vào nhà bị bề trên cách chức quan nên cuộc sống dù đủ ăn thì không phải là tốt.Sống chật vật qua năm tuổi thì chiến tranh và dịch bệnh tới, người thân đều cưỡi mây đi về Tây thiên hoặc không rõ tung tích, chỉ còn lại hai chị em cô.Đói rách đến cùng cực khiến cô không màng mọi thứ để mà sống. Nỗi nhớ con, nhớ thời hiện đại khiến cô cố gắng mà sống tiếp ở cái thời loạn lạc khổ sở này.Mỗi ngày cô đều nhớ về nơi ấy, nơi có gia đình nhỏ của cô , có các con cô...~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Truyện là tự viết, mạch truyện phát triển theo cảm xúc cá nhân của mình. Văn từ không trau chuốt, không liền mạch, truyện không hay nếu ai đọc được muốn ném đá thì thoải mái!!!…