Tác Giả: KimThể loại: Ngôn tình, Thanh xuân vườn trường, Đơn phương________Ngày đầu nhận lớp, Minh Chi được phân công làm lớp trưởng, cô lúng túng giới thiệu một cách sơ sài và thiếu tự tin. Điều đó làm một trong các học sinh chê cười trong đó có cậu ta, Lục Minh Thiên, giữ kỉ lục bốn năm cấp 2 học sinh giỏi và là lớp trưởng gương mẫu. Vì chuỗi ngày hào quang của mình bị phá hủy bởi một cô gái kém cỏi mà từ đó không lúc nào là cậu không chọc tức cô ấy, lên mặt dạy đời. Cũng vì vậy mà chốc chốc, cậu nhen nhóm duyên tình với Minh Chi. Thoáng đã trôi qua 10 năm kể từ khi cậu xác định được tình cảm của đối với cô bạn bàn trên...________…
TRUYỆN NÀY MÌNH THẤY HAY NÊN CHỈ VIẾT LẠI TÁC GIẢ CỦA CUỐN TIỂU THUYẾT NÀY LÀ Shinkai Makoto... Mk thấy hay nên viết lên up cho mấy thím đọcVăn án:-Mistuha là một nữ sinh trung học sống ở vùng quê hẻo lánh.Một ngày nọ cô mơ thấy mình ở Tokyo trong 1 căn phòng xa lạ, biến thành con trai, gặp những người bạn chưa từng quen biết Trong khi đó ở một nơi khác. Taki, một nam sinh trung học là người Tokyo lại mơ thấy mình biến thành con gái sống ở vùng quê hẻo lánhCuối cùng hai người họ nhận ra mình đang hoán đổi cho nhau qua giấc mơ. Kể từ lúc ấy hai con người xa lạ gặp nhau. Bánh xe số phận bắt đầu chuyển động…
Một tâm thư chưa từng được trao gửi, không một tiếng hồi âm, chỉ là lời thì thầm của một con tim đã từng âm thầm thương thầm ai đó giữa những ngày thanh xuân ngây ngô, nơi những giấc mơ còn chập chờn như sương mai trên cánh hoa, nơi những trông ngóng chưa đủ dày để trở thành nhớ, và trái tim thì vẫn mãi chờ đợi trong im lặng, giữa khung trời chưa rực rỡ, chỉ còn lại khoảng lặng của một tình yêu chưa kịp nở hoa.…
Vương tử cao quý lưu lạc tha hương dân gian, sinh hoạt bức bách trở thành nô bộc, châm biếm nhiều lần, vương tử trở thành ếch! cô bé lọ lem lạc quan thiện lương (còn có hoa si? ! ) vương tử ấm áp nội tâm đóng băng. sự thích thú oan gia cao điềm gặp nhau, chó tàn bạo ngày thường lấy chọc ghẹo làm hứng thú! Ba kỵ sĩ một trò vui, cùng vương tử bước trên con đường phục quốc, xem thử vương tử làm sao quân lâm thiên hạ, xem thử cô bé lọ lem trong tình yêu làm sao chống lại.- Nguồn : NetTruyen- Mình lun đăng sau NetTruyen và các trang khác 1 hoặc hai chap ( tuỳ lúc ) - Nội dung : Cũng của phần truyện trên eb !!…
Em cũng chỉ là con gái, em cũng biết đau mà Anh sẽ không bao giờ nhìn thấy được hình ảnh của một đứa con gái vừa xem lại những tin nhắn cũ, vừa lấy tay lau đi những giọt nước mắt như mưa đang thấm nhòe trên khuôn mặt Anh sẽ không bao giờ biết được nơi anh đi, nơi anh đến, nơi anh bước qua luôn có một đôi mắt luôn dõi theo anh,luôn quan tâm Anh trong âm thầm Và anh cũng sẽ không bao giờ biết nơi đây có một người luôn mong mỏi anh, luôn từng ngày chờ đợi anh, nhưng chờ đợi trong vô vọng kia…
Bạn có tin vào tiếng sét ái tình không? Hãy tin đi vì tôi đã dính rồi đấy và đó cũng là lần đầu tôi biết thế nào là yêu. Nhưng tình yêu đó không đẹp như tôi luôn mơ lúc nhỏ. Tôi yêu một người nhưng nơi người ấy đứng quá cao so với tôi. Nghĩ thử coi, một con nhỏ bình thường đến tầm thường như tôi thì việc nghĩ tới một soái ca như anh còn không dám chứ nói gì đến những thứ khác. Nhưng tôi không đòi hỏi gì từ anh cả. Tôi chỉ mong được gặp anh mỗi ngày, được thấy anh cười mỗi ngày ,lặng lẽ quan tâm anh, là lặng lẽ dõi theo anh. Dù có những nỗi lòng không sao có thể nói được với anh. Nhưng với tôi đó là hạnh phúc. Và.... hạnh phúc đó sắp rời xa tôi mãi mãi.…
Cậu và nó, gặp nhau từ khi hai người còn tí tẹo. Nó thích cậu ngay từ cái lần đầu tiên ấy, cậu cứu nó khỏi mấy thằng đầu gấu trong xóm, vậy mà cậu vẫn cứ vô tư, chẳng để ý đến tình cảm của nó. Cấp 2, cậu chuyển nhà, nó buồn lắm... Nó quyết định thay đổi... từ một con Nhi đen đen, xấu xấu, lúc nào cũng chạy theo cậu đòi đá bóng cùng trở thành hot girl của trường. Năm cấp 3, cậu trở lại căn nhà cũ, một cô gái xinh như thiên thần bước đến trước mặt cậu... Liệu cô gái của tôi có tìm được hạnh phúc? Các bạn hãy dón đọc truyện nhé! Lần đầu viết chuyện sẽ có sai xót, mong mọi người sửa lỗi dần dần!!!!!!…
Sai lầm lớn nhất của em không phải là đã đem lòng yêu anh mà đó là ảo tưởng rằng anh cũng yêu em như cách em yêu anh.Em đã trằn trọc suy nghĩ về điều đó, về những điều mà em làm.....Chúng ta đã có một chuyện tình dở dang chăng?Thứ mà em đã ước rằng sẽ có một kết thúc tốt đẹp.Bởi sâu trong tâm trí em, anh là của em cơ mà?Em sẽ sử dụng cả ba điều ước để em có thể nói rằng" Thật đáng mừng khi nó biến mất".Bởi Chúa ơi, con đã cố hết sức.Nhưng tại sao lại không thể nói lời chia tay?--Unfinished Business của NERIAH--…
Ai cũng có những kí ức về thời niên thiếu sôi động cả, trong những chuỗi kí ức ấy là hình ảnh của một con người mãi khắc sâu trong tâm trí mãi về sau này. Có thể, ngày hôm nay, khi ta ngoảnh đầu nhìn lại phía sau ta lại chợt cảm thấy buồn cười là có gì đó gọi là mất mát vì một thời niên thiếu quá vô tư đến nỗi làm chính ta tổn thương mà không hay biết----Tóm tắt truyện:Đây là câu chuyện có thật của một nhóm học sinh mới lớn, tưởng rằng mình đang ở độ tuổi Thanh xuân nhưng thật ra lại đang ở tuổi Niên thiếu. Hành động khờ dại, tình yêu học trò, cãi vã và mọi thứ sụp đổ chỉ còn vỏn vẹn hai từ "Lãng quên"…
Thể loại: ngôn tình, bạch dương, thiên yết, thanh xuân, học đường, đơn phươngTình trạng: chưa hoànTác giả: SuCrush cậu ấy từ khi còn học chung lớp, Bạch Dương cảm thấy thật sự tủi thân khi bị cậu ấy lừa tìnhvào năm cấp 3. Cả thanh xuân của cô ấy đã chờ anh nhưng anh lại phản bội cô. Cô đâu có làm gì sai với anh để rồi lại phải ôm hận cả một đời? Nhưng mãi về sau anh mới hiểu ra, anh là một con người quá nhỏ nhen, ích kỉ. Anh đem lòng yêu cô, nhưng cô thực sự hận anh, hận anh đến xương tủy. Hai người họ đến được với nhau không? Liệu tình yêu có đến với họ?…
Tác giả: elysianseungkwanTrans: 2JcCandyLink fic gốc: https://my.w.tt/UiNb/xt8mWhGOhJBản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Không đem ra ngoài khi chưa có sự đồng ý của mình. Bản dịch chính xác 70%, mình có chỉnh sửa vài chi tiết để câu văn xuôi hơn. Anh không thể ngừng mơ mộng về cậu ấy. Trái tim anh lặng đi mỗi khi những ý nghĩ về cậu lan tràn trong tâm trí. Thế nhưng, cậu ấy chỉ là một chàng trai xuất hiện trong giấc mơ của anh. Có lẽ một ngày nào đó, anh sẽ hiểu vì sao tâm trí mình luôn khắc ghi hình bóng cậu ấy. Và cũng có thể một ngày, anh sẽ được gặp cậu trai ấy thôi.…
Truyện viết về tình cảm đơn phương đến từ nhân vật nữ chính - Nguyễn Ngọc Minh Anh và xoay quanh cuộc sống cấp 3 của các bạn học sinh.Văn án: Minh Anh chào đón cấp 3 với một niềm đam mê mãnh liệt đối với môn Toán (trong trường hợp cô hiểu bài) và một niềm hi vọng đối với cuộc sống độc thân vui vẻ. Thế nhưng không phải chuyện gì cũng xảy ra theo ý muốn của mỗi người chúng ta, và Minh Anh cũng vậy, cô đã đem lòng thích thầm một chàng trai toả nắng cùng lớp - Hoàng Việt Minh. Bắt đầu từ không để ý đến người ấy rồi lại đến thích thầm cậu ấy. Liệu tình cảm đơn phương của Minh Anh có nhận được lời hồi đáp mà cô hằng mong ước không? Cre ảnh bìa: pinterest…
Họ gặp nhau trong những ánh nhìn vụng về, những câu nói dừng lại trên môi chưa kịp thốt ra, và những lần ngại ngùng mà tim cả hai đều nhói lên. Cả hai vừa muốn bước đến gần, vừa sợ để lộ cảm xúc, né tránh nhau trong sự lúng túng ngọt ngào. Tình cảm của họ cứ âm thầm lớn lên, len lỏi vào từng khoảnh khắc, từng nụ cười, từng ánh mắt, khiến cả hai không thể phủ nhận nhưng cũng chưa đủ can đảm để nói ra. Liệu những rung động tuổi học trò này sẽ kịp được thổ lộ, hay sẽ mãi là những tháng năm ngọt ngào nhưng bỏ lỡ, in sâu trong ký ức của tuổi trẻ?…
Câu chuyện tình yêu đơn phương từ thuở thiếu thời cho đến khi trưởng thành của cô gái nhỏ, dựa trên chính câu chuyện của tác giả, đã thay đổi để không liên quan đến mọi người xung quanh. Người ta bảo 'thanh xuân của chúng ta ít nhất có một người dính lời nguyền tuổi 17... chàng trai hay cô gái bạn yêu thật lòng bạn gặp ở tuổi 17, nhất định sẽ quay lại gặp bạn ở năm 25 tuổi'. Yêu thầm năm 17 tuổi, rõ là ở cùng một thành phố, thế nhưng lại chưa từng một lần gặp lại, muôn lần bỏ lỡ nhau. Chỉ cho đến năm ấy, vào năm 25 tuổi, đột ngột gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách.Bởi vì muốn học cách buông bỏ, nên viết ra hết để thôi nhớ về anh, coi như đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện tình tuổi xuân thì đã lỡ dở.…
-Tuệ Tuệ! tan học em có thể đến phòng thí nghiệm gặp anh được không?- v-vâng. em sẽ tới!Cô thích anh được 6 tháng rồi. Dự định sẽ tỏ tình với anh ấy. Nhưng vì một lí do mà cô đã lỡ hẹn với anh. Và đó cũng là ngày mà anh xin nghỉ học tại trường để đi du học Tây Ban Nha. Anh cắt đứt liên lạc với cô.5 năm xa cách cuối cùng cô cũng có thể gặp lại anh, nhưng anh đã quên cô rồi ư?. Liệu kết cục của mối tình đơn phương này sẽ đi đến đâu?- Đoàn Khiết An!- Xin lỗi... chúng ta quen biết nhau sao? Tác giả: Mèo Cam(tôi).Thể loại: ngôn tình, tình yêu đô thị, thanh xuân vườn trường.Chap sẽ được đăng vào những ngày 3, 13, 23,30. Mình là người mới, có gì xin mọi người góp ý về nội dung cũng như cách diễn cho mình để mình cải thiện nha:)…
Hành trình trưởng thành của Thư và Thành giống như hai quỹ đạo song song khác nhau, tưởng chừng như không có bất cứ giao điểm nào. Nhưng một bước ngoặt xảy ra, khiến cho hai đường thẳng đấy giao nhau tại nhiều điểm của cuộc đời: Tình bạn và Tình yêu. Dù cho tình cảm ấy đến từ một phía hay hai phía, nó đều là những rung động đầu đời của tuổi trẻ. Là định mệnh hay nghiệt duyên, hãy để thời gian chứng minh tất cả. "Chúc cậu bước sang chương mới của cuộc đời với thật nhiều may mắn, tương lai tiền đồ như gấm, luôn giữ được nụ cười trên môi. Tớ không mong cầu gì nhiều, chỉ mong cậu sống một đời mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc, bình bình an an."…
Giữa những năm tháng đường Trường Sơn oằn mình dưới làn bom đạn, có một câu chuyện chưa từng được ghi vào sử sách, chỉ âm thầm vang vọng trong những hốc núi hang đá mịt mù khói súng. Đó là câu chuyện về Nhật và Hạ - hai cái tên ngỡ như một định mệnh không thể tách rời, nhưng cũng là một nỗi đau không thể hàn gắn.Nhật là nữ quân y, là "mặt trời" duy nhất rọi sáng trạm phẫu thuật dã chiến lạnh lẽo. Cô mang theo mùi hương của lá sả rừng nồng nàn, là đôi bàn tay dịu dàng cứu rỗi biết bao sinh mạng. Còn Hạ là cô gái thanh niên xung phong mang tâm hồn nghệ sĩ, người sống để "cháy" rực rỡ như một mùa hè dưới ánh dương của Nhật. Với Hạ, Nhật không chỉ là đồng chí, mà còn là lý do duy nhất để cô tồn tại giữa thực tại khắc nghiệt. Cô yêu Nhật bằng một tình yêu câm lặng, chỉ dám gửi gắm vào những nốt nhạc viết vội trong sổ tay, mượn danh nghĩa "viết hộ tâm tư" để được giãi bày lòng mình.Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có những cơn sốt rét rừng nghiệt ngã. Khi căn bệnh cướp đi mái tóc xanh và để lại làn da vàng vọt, Hạ bắt đầu thu mình vào bóng tối. Cô tự ti, trốn chạy ánh nhìn của Nhật vì sợ rằng "mặt trời" sẽ thấy một "mùa hè" đã tàn tạ, héo úa. Cô thà để tình yêu chết đi trong im lặng còn hơn để người mình tôn thờ phải nhìn thấy sự thảm hại của bản thân."Bài ca mùi lá sả" là bản nhạc dở dang của một lời hứa "hát cho nhau nghe cả đời". Là sự đối lập xót xa giữa lý tưởng lớn lao của dân tộc và những "tâm tư người thường" đầy yếu mềm. Khi tiếng bom lặng đi…
Lucy Omelis Sarenlia-tiểu thư danh giá bậc nhất của gia tộc Sarenlia. Vì quá ngây thơ, cô bị hôn phu- Phillip Sarent và bạn thân - Lime Sharnet tính kế khiến bản thân mất mạng.Sau khi cô chết, bạn thân và hôn phu liên hợp chiếm gia tộc của cô-Sarenlia. Nhưng ông trời có mắt cho cô sống lại dưới thân phận " Cửu Trương Lan" tiểu thư gia tộc đối thủ. Với thân phận mới của mình, liệu Lucy có trả thù được gã tra nam cùng tiểu tam kia? Hãy đón đọc cuốn tiểu thuyết "Sự trả thù ngọt ngào của tiểu thư trọng sinh". Ra mắt tháng 1.2024…
Duyên phận là một thứ rất thần kì, nó đem đến cho ta hạnh phúc, cũng đem đến cho ta đau khổ. Định mệnh cho ta gặp nhau nhưng duyên phận lại chẳng cho ta đến với nhau. Đôi khi thứ bạn cần không phải là một tình yêu long trời lở đất mà chỉ là một người khiến bạn khắc cốt ghi tâm. Tình yêu đôi khi rất tàn nhẫn không phải cứ yêu là sẽ được yêu lại, cũng như không phải cứ tỏ tình sẽ có kết quả. Đúng người, đúng thời điểm là hạnh phúc. Đúng người, sai thời điểm là thử thách. Còn sai người, sai thời điểm lại là đau khổ bất tận. Vẫn câu nói cũ, không thích đọc mời nhấn back. Đây đơn thuần chỉ là 1 vài đoạn như nhật kí mà thôi nên đọc rồi muốn phán xét gì cứ việc cmt, hứa sẽ rep ok. Ngày viết: 28/4/2019Hoàn: 28/4/2019By: Leo Haruna…
Trương Cốc Lan, 17 tuổi, sống cuộc đời vô cảm như một bóng ma lang thang. Đối với cô, cái chết luôn hiện hữu như một lối thoát dễ dàng, và cảm xúc của người khác chỉ là những thanh âm xa lạ. Ngay cả khi người thân gặp nguy hiểm, cô cũng không mảy may quan tâm.Một ngày, Cốc Lan lạc bước đến thị trấn Makochi, nơi phố mua sắm Tonpuu tấp nập người qua lại. Trong không khí sôi động và ấm áp nơi đây, hành trình của cô bắt đầu. Giữa những con người xa lạ và những câu chuyện chưa được kể, liệu Cốc Lan có tìm thấy được ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, hay sẽ tiếp tục chìm vào bóng tối?..........Sẽ ra mắt sắp tới, cùng đón xemLưu ý: không phải do bộ não của tôi…