Sài Gòn sẽ luôn là nơi tấp nập, phồn hoa cùng với những cặp đôi gặp nhau ở đây, nguyện dàn một đời cho nhau. Nhưng đâu ai biết trước được chuyện gì? Cái gì đến cũng phải đến, đi cũng phải đi. Tồn tại duy nhất giữa họ và nơi đây, chỉ là những giọt cà phê rải đầy trên những trang sách cũ.…
Ngày xửa ngày xưa, Scovika là mảnh đất xinh đẹp. Nơi có những thảo nguyên xanh bát ngát. Nơi có những vườn hoa thắm tươi .Nơi có những khu rừng ngút ngàn.Nơi có những quặng vàng quý giá.Nơi có những đô thị trù phú .Nơi chỉ có tiếng cười và niềm vui. Nơi ấy đã không còn. Nơi ấy chỉ còn băng tuyết. Lạnh lẽo.Credit cover by : @Winniebunda-@AnGia_Team…
Câu chuyện của chúng ta không hề diễn ra ở Trái Đất, mà ở một hành tinh nào đó chưa được tìm thấy ở vũ trụ ngoài kia. Vậy vì sao mà au biết được câu chuyện này mà kể lại, bởi vì....au cũng không biết tại sao nữa, lâu lâu mấy đứa bạn cũng đi khắp nơi kêu gọi mọi người trả đĩa bay cho về quê mà không tìm thấy.... Haizzz Lạc đề rồi! Nói chung là đọc đi rồi biết!…
Ta như hai thái cực của cuộc đời. Có những khái niệm riêng, và có cốt cách suy nghĩ riêng. Em là một tách Cappuchino cho những buổi chiều lặng lẽ trong quán trà thân quen bên hè phố vắng vu vơ anh quen thuộc. Vừa ngọt ngào như vị kem sữa, vừa đắng như cái cách em nhìn nhận cuộc sống một cách tầm phào. Anh như một ly trà chanh cho những buổi đêm tấp nập, nơi góc quán nhỏ xinh em thường hay ghé với những mảnh sticker đủ sắc màu ngay đằng sau lưng và đủ mọi âm thanh ngoài dòng đời hối hả. Mát mẻ như những viên đá bé xíu đủ để làm em dịu đi cái oi bức của ngày hạ, nhưng lại không đả đụng gì tới cái họng yếu ớt của em, và thỉnh thoảng cũng thật chua khi em không thả đủ " đường ". Yêu nhau, nên bàn tay ta vẫn níu kéo dù cách xa ngàn dặm.Yêu nhau, nên đôi tay vẫn thật ấm khi mùa đông tới chỉ bằng những tin nhắn vụn vặt và những lần FaceTime trong lúc nghỉ ngơi hiếm hoi của anh và em.Chỉ sợ, khi bàn tay bỗng thấy lạnh lẽo.Cũng chỉ sợ, không giữ được nhau khi không bên cạnh nhau để giữ.…
cre: www.facebook.com/queenie.sskAnh phát bệnh rồi ... Em đến đây!!!Tác giả: Quỷ Miêu TửThể loại: Sủng, nữ cường, trinh thámEditor: Queenie_SkTình trạng sáng tác: Đã hoàn (120 chương)Giới thiệu nội dung:Đây là chuyện kể về một thiên tài pháp y gặp được một bậc thầy tâm lý học, cuối cùng trở thành một đôi vợ chồng biến thái 'bệnh xà tinh'!*Bệnh xà tinh [Shéjīngbìng] có phát âm khá giống [Shénjīngbìng]: bệnh thần kinh, xuất phát từ video "Vạn vạn không ngờ tới", cho nên cụm 'bệnh xà tinh' được dùng như tiếng lóng chỉ người bị bệnh thần kinh.-~-~-~-~-~-~-~-~Cô là thiên tài pháp y nổi danh lừng lẫy cả nước, chuyên viên đội Cảnh sát hình sự.Anh là chuyên gia tâm lý học phạm tội nổi tiếng thế giới, chuyên gia suy lý logic trinh thám.Hai thiên tài, cả hai đều là thiên tài.Yêu nhau?Yêu nhau?Cả hai đều biến thái, rất rất biến thái.Ngờ nghệch, cũng đều rất ngờ nghệch.…
Tác giả:Lại Ly HônThể loại:Ngôn Tình, SủngNguồn:DĐ Lê Qúy ĐônTrạng thái:FullThể loại: Ngôn tình Hiện đạiNguồn + Convert: ngocquynh520Editor: Nhóm Bát tỷ muội: Mẹ Bầu, BAT101126, Puck, Táo đỏ phố núi, Sóc là ta, Heisall, Trang BubbleBetaer: Mẹ BầuĐộ dài: 98 chươngcái này mk thích đọc nên lấy từ truyenfull về nha…
Đây là fic đầu tay của tui, có gì mong mọi người góp ý ạ <3.Không được sao chép bản quyền, chuyển ver khi chưa được sự cho phép của tác giả. _________________________________________"-Này anh, bao giờ anh mới đền tôi chiếc áo đồng phục đó ?!- Đằng nào em chẳng là vợ tôi. Vợ chồng phải chung tài sản nên chiếc áo đồng phục đó cũng sẽ là của tôi thôi =))). Tôi chẳng cần gì phải đền em cả =))). Mà nếu có đền, thì tôi nguyện đem tấm thân nhỏ bé này đền em suốt đời, nhé ?"..."The time when we are together makes me feel halcyon."Ngày chỉnh sửa: 2020.09.06…
Một cô gái mù lòa nhưng thánh thiện từ khuôn mặt đến tâm hồn. Cô khát khao một thứ ánh sáng….ánh sáng của tình yêu bất diệt.Một con người chỉ dùng hai từ “Tuyệt vời” để nói đến. Người mà tất cả các cô gái “xin được chết” ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ở cô, có một thứ ánh sáng mà bóng đêm không bao giờ vụt tắt được.Và Gió sẽ mang họ đến với nhau…vẽ lên cuộc đời họ những nét vẽ đầy màu sắc. Bức vẽ ấy hoàn thiện hay lấm lem? Tất cả được quyết định bởi Gió!Unnie cần lắm thứ ánh sáng ấm áp….vì cuộc sống của unnie là một màn đêm lạnh lẽo.Tôi không nghĩ trên thế gian này còn điều gì khiến sự “tồn tại” của tôi trở thành “sự sống”. Nhưng…tôi tìm thấy rồi.Chính là thứ ánh sáng từ người con người đó…Nhưng xa xôi quá…đến cuối cùng vẫn một mình em bước đi trong bóng đêm.Cô gái nhỏ ạ! Tôi luôn đứng ngay sau lưng unnie đấy thôi…sao không bao giờ unnie quay lại! Chỉ một lần thôi, có được không?…