"Hôm nay, 15 tháng 1 năm 2002, ngày thứ 910 của công trình nghiên cứu, lần quan sát thứ 3741. Đối tượng thí nghiệm không có triệu chứng bất thường nào, không có dấu hiệu hoạt động, không có dấu hiệu tỉnh dậy, không có dấu hiệu nào cho thấy phép màu sẽ xảy ra...""Cơ thể tôi đã bắt đầu có dấu hiệu nhiễm độc nhẹ. Theo quy định, tôi cần phải tiêu hủy mọi thứ và rời khỏi đây. Nhưng vì lời hứa giữa tôi với nó, tôi sẽ vẫn ở lại.""Cho đến khi độc tố nuốt trọn lấy cơ thể này."☆ shortfic, được dịch từ bản gốc tiếng trung "Деревья", thuộc tác giả pearlypersephone3 (ao3)…
Cả trường đéo ai tin đội trường đội bóng chuyền và đội trưởng đội bóng rổ đang yêu nhau dù hai người họ còn chả thèm giấu."Cho bảnh hỏi mày có biết ai là người yêu thằng Jihoon không?" "À, tao á." "Nghiêm túc đi." "Tao thật mà." "Đéo tin." Text fic + văn xuôi đan xen nhau, cá nhân mình thích văn xuôi hơn nhưng mà text nó hợp hơn thiệc.warning: nhân vật nói chuyện bã bỗ bậy bạ, nếu kh cảm được nói tục xin dừng bước nhé các vị huynh đài 🤜🫷Nhân vật không thuộc về mình, nhân vật thuộc về chính họ, có cốt truyện thuộc về mình á. Ngắn thôi (chắc zảy)…
Tác giả: mubuananan (木不安)Nguồn: LofterTên gốc: 不谓侠 (Bất vị hiệp)Editor: wjdqhdhr_Tình trạng bản gốc: CHƯA HOÀNBản edit đã có sự đồng ý từ tác giả, vui lòng không mang đi chỗ khác hay CHUYỂN VER!Summary:Tiểu giang hồ Trịnh Chí Huân vừa mới bước chân ra đời x Lão giang hồ mỏng manh nhất thiên hạ Lý Tương Hách.18 tuổi x 23 tuổiBối cảnh võ hiệp…
Tên gốc: 炼金术 Tác giả: 兜兜 Tình trạng bản gốc: 1 chương (hoàn)Tình trạng bản dịch: 1 chương (hoàn)Mô tả:Jeong "Chovy" Jihoon x Han "Peanut" WanghoHiện thực, góc nhìn của Jeong Jihoon, OOC, OE.Link gốc: (trong permission)BẢN DỊCH PHI THƯƠNG MẠI ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ!!…
choria choria đói hàng nên tự đẻ, tính đẻ từ fic kia nhưng mà nhỡ bùng binh quá 💀💀Truyện hoàn toàn là tưởng tượng của tác giả không liên quan đến đời thựcThề là không ngược 🥰…
Như silicat trám vào những lỗ răng sâu, Siwoo cũng biến mình thành những hình dáng khác nhau, lấp kín những khoảng trống trong lòng mỗi người để yêu thương họ theo những cách mà họ mong muốn.…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…