kimconuhahaha
…
Tomclancy's The Division Tuyệt Phẩm Nhân Gian…
Dũng- cao ráo, đẹp trai, gương mặt góc cạnh như người mẫu, điềm đạm, đặc biệt chỉ thích mình Lương.Lương- cá tính, thông minh, sắc sảo, có chút ngông cuồng, thích trai Tây, chơi như tụi Mỹ.Kỳ Anh- cao kều, thư sinh, học giỏi, red flag ngầm, hơi dị(ngầm).------------Chợt nhìn thấy bức thư bị nhàu nát rơi từ cặp Lương, Dũng tò mò lại gần, con tim anh như bị thắt lại:"Kỳ Anh à, giáng sinh này..."Từng con chữ quen thuộc ấy dần dần hiện ra:"...hãy bên cạnh nhau nhé, đừng né tránh cảm xúc nữ..."Người anh sững lại, đôi mắt tự dưng đỏ hoe lên, anh không thể kìm chế nổi những cảm xúc tận đáy lòng mình. Dẫu anh biết từ lâu rằng Lương chỉ coi anh như một homie và cô sẽ chẳng bao giờ có tình cảm với anh, nhưng anh luôn giữ tia hy vọng nhỏ nhoi rằng một ngày nào đó cô sẽ động lòng với anh... Nhưng hôm nay, cái hôm Noel này đã trực tiếp xé tan mộng tưởng đó. Người con gái anh đem lòng yêu thầm suốt thời gian qua lại thích một anh chàng khác. Trong lòng anh trào dâng một cảm giác tự ti, xấu hổ, tự trách thời gian qua mình đã ngu ngốc mà ảo tưởng một ngày nào đó cô sẽ đáp lại tấm chân tình này...…
Tuổi thơ là những ký ức đáng nhớ cũng có thể là đáng quên, lúc nhỏ nó muốn lớn lên thật nhanh để thoát khỏi cảnh khổ, lớn rồi nó lại muốn quay lại thời thơ ấu để quên đi hiện tại. Sống đủ lâu để ngẫm ra được vạn điều, bao dung và tha thứ cho mọi thứ. Nó ước được nhìn thấy lại đồi cỏ ngày xưa nơi nó từng nằm nhìn bầu trời qua từng ngọn cỏ cao và từng ước rằng bầu trời cũng có màu xanh như ngọn cỏ kia.Bầu trời vẫn không có màu của cỏ nhưng bầu trời thanh xuân trong nó đã nhuộm xanh hoàn toàn.…
Thanh xuân của mỗi người đều giống như một giấc mộng-đẹp, trong trẻo, nhưng không phải lúc nào cũng trọn vẹn.Với An Nhiên, đó là những ngày bình lặng trôi qua trong lớp học quen thuộc, nơi mọi thứ đều yên ắng đến mức chẳng có gì đáng để nhớ. Cô chưa từng nghĩ sẽ có một người đủ đặc biệt để khiến nhịp sống của mình thay đổi, càng không nghĩ rằng có một ngày, trái tim mình lại rung động chỉ vì một ánh nhìn thoáng qua.Cho đến khi Thừa Phong xuất hiện.Cậu là học sinh chuyển trường, mang theo một khoảng cách khó chạm tới, như cơn gió lướt qua mà không ai có thể giữ lại. Giữa hành lang ngập nắng, hai con người vô tình đi ngang qua nhau-không lời chào, không ánh mắt, nhưng lại để lại một dấu ấn rất khẽ trong lòng đối phương.Từ những lần chạm mặt tình cờ, những hiểu lầm ngốc nghếch, cho đến những khoảnh khắc tưởng chừng như đã bỏ lỡ, câu chuyện của họ bắt đầu bằng những điều nhỏ nhặt nhất.Có những rung động không ồn ào,có những cảm xúc không thể gọi tên,và có những người-chỉ cần xuất hiện cũng đủ khiến cả thanh xuân chệch đi một nhịp.🌿 "Thanh Xuân Tịch Mộng" - không phải là câu chuyện về một tình yêu hoàn hảo,mà là hành trình của hai người học cách bước về phía nhau, giữa những lỡ làng và do dự.Để rồi sau tất cả, họ nhận ra - dù có đi lạc bao xa,thì người ấy vẫn luôn là điểm dừng dịu dàng nhất trong những năm tháng đẹp đẽ nhất cuộc đời..…
Ờmmmmmmmm...Thôi kệ cứ xem ik…
Nơi mà tôi nhận quest về các OTP Identity V. Các mẫu truyện ngắn nhưng đầy comchos và drama, mời mọi người đón đọc nhé!…
Câu chuyện tình hậu tận thế, Trong khoảng thời gian bị tri phối bởi các kịch bản dài đằng đẳng. Trong khoảng thời gian đó, Những người đồng đội vào sinh ra tử của độc giả(Dokja) đã phải lòng cậu, Cụ thể là [Yoo jonghyuk] và [Han sooyoung] những người có vẻ là quan tâm đến cậu ta sâu sắc như những người anh em kết nghĩa thực thụ nhưng mọi chuyện chỉ có vậy? Cậu không biết chắc và cậu cũng chẳng để ý mấy. Dù vậy... Những người 'bạn' đó đang bắt đầu hành động kì lạ? ... Không biết chắc nhưng có gì đó đang thay đổi...…
Ngẫu hứng…