--- "Anh ơi, anh biết màu xanh lá trộn với đỏ ra màu gì không?"Cậu cười, đôi mắt lấp lánh như đang giấu một bí mật nho nhỏ. Anh khựng lại một chút, rồi nhướn mày hỏi: "Màu gì?""Là nâu đỏ đó, anh không biết hả?" - Cậu nghiêng đầu, vẻ thích thú hiện rõ trên khuôn mặt. Anh thoáng ngơ ngác rồi bật cười: "Không, chi vậy?""Em hỏi thôi, hì hì!"Cậu bật cười, nụ cười nhỏ mà sáng như một mảnh trời chiều. Nhìn cậu như vậy, anh cũng không nhịn được mà cười theo, bàn tay vô thức khẽ gõ lên trán cậu một cái nhẹ. Không phải anh không biết, mà là thích nhìn cậu vui. Và cậu-cái cách cậu cười, cái cách cậu nghiêng đầu, cả những câu hỏi vu vơ như thế này-từ lúc nào anh lại ghi nhớ từng chi tiết như thế? Từng lời nói, từng cử chỉ của cậu cứ lặng lẽ ở lại trong anh, như một mảng màu âm thầm vẽ lên một điều gì đó chưa rõ ràng. Là tình bạn đang trưởng thành? Hay là một thứ gì đó vượt qua cả những giới hạn mà họ vẫn quen nghĩ? ---…
cầu thủ hockey tốt bụng jeno, cùng cái nhìn ác cảm của mọi người, hẹn hò với jaemin giàu có và lạnh lùng. mọi người đều thắc mắc jeno thấy điều gì ở chàng trai xấu tính kia, không hề biết rằng jaemin chỉ ngọt ngào đối với duy nhất jeno vì jeno là người đầu tiên yêu cậu vì chính bản thân cậu chứ không phải vì tiền. author: @jaeminomintrans by ath. title's idea: @hyucksseugiwarning: lowercase, bad words, angst, happy endingđừng để ý các mốc thời gian! bản dịch sẽ không chính xác 100%. BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.…
"Tại anh mà đến giờ này tôi vẫn còn độc thân đấy.""Cậu xem,tôi khác cậu chắc.Chi bằng...""Bằng..?""Chúng ta quay qua yêu nhau luôn đi.Quen nhau cũng gần 1 thế kỉ rồi chứ ít gì."…