Not every ending is final.Not every return is the same.-----Mọi nhân vật, tình tiết, tổ chức và sự kiện trong truyện đều do hư cấu.Nếu có bất kỳ điểm tương đồng nào với người thật, sự việc có thật, hoặc hoàn cảnh ngoài đời, đó hoàn toàn chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên và không mang mục đích phản ánh, quy chiếu hay đánh giá bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào.…
"Lẽ ra anh ấy nên hỏi xem, nỗi đau của tôi có còn nữa. Như vậy, tôi mới có thể trả lời anh ấy, rằng tôi không còn đau nữa. Nhưng nỗi nhớ, thì rất nhiều..."…
Khương Dục Ninh là thứ nữ của Cảnh An Hầu phủ, xuất thân thấp kém, tư chất cũng không được thông minh, từ nhỏ đã bị đưa đến một ngôi làng hẻo lánh sinh sống.Nơi nàng ở xập xệ và dơ bẩn, quần áo không đủ ấm, thường xuyên phải chịu đói khát.Một ngày nọ, một thiếu niên anh tuấn chuyển đến sống ở nhà bên cạnh. Đêm đó, Khương Dục Ninh leo lên tường, đôi mắt ngập nước, vẻ mặt đáng thương hỏi:"Ca ca, có thể cho ta ăn một ngụm không?"Năm Khương Dục Ninh mười lăm tuổi, người thân đón nàng về Hầu phủ.Phu nhân thấy nàng dịu dàng, mềm mại, định gả nàng cho cháu trai làm thiếp.Nhưng còn chưa kịp tiến hành hôn lễ thì xe ngựa của Đông Cung đã đến đón Khương Dục Ninh đi.Mọi người kinh ngạc chạy ra xem, chỉ thấy Đại Thái giám của Đông Cung đích thân đến quét dọn cung điện.Thái tử điện hạ vừa mới hoàn thành công vụ, trang phục còn chưa kịp thay, đã đứng trên xe ngựa, ôm chặt mỹ nhân ngây thơ vào lòng.Thế nhân đều cho rằng Thái tử điện hạ là người lạnh lùng, khó gần, không dễ thân cận.Nhưng những người hầu cận bên cạnh đều biết, trong lòng hắn luôn nâng niu một viên minh châu quý giá suốt nhiều năm.Bất giác, Khương Dục Ninh đã trưởng thành, trở thành một thiếu nữ mềm mại kiều diễm.Trong yến tiệc, Thái tử điện hạ cau mày, không hài lòng khi thấy những ánh mắt dòm ngó của nam nhân khác dành cho nàng.Sau này, khi nhìn thấy Khương Dục Ninh đang cầm mật quất trong tay, hắn nhẹ giọng hỏi:"Ninh Ninh, có thể cho ta ăn một ngụm không?"-1. Niên thượng 8 tuổi, trước khi nữ chính đủ tuổi sẽ không có tuyến…
Nếu nắng mai quay về, tôi ước rằng chúng sẽ lại phủ lên đôi vai ấy một lớp ánh vàng dịu dàng.Cậu không phải mặt trời, nhưng lại mang đến tia nắng thật ấm áp.Tôi đã đi xuyên tầng tầng lớp lớp sương mù, vượt qua hàng ngàn trăn trở chông gai, chỉ để cuối cùng được gục trên bờ đã cùng đi qua những tháng năm trẻ người non dạ. Đôi vai nhuốm màu nắng rực rỡ, mát lành như từng cơn gió nhẹ đem đến mùi hương của hi vọng....Thụy Vy thề sẽ cho cậu một cú tát vang dội, nào ngờ Hoài Nam lại khiến cô "sa lưới".... "Mày biết tình yêu chết người là gì không?""Không.""Là một tình yêu độc hại. Một tình yêu đầy sự chiếm hữu mà ở đó, hai ta yêu điên cuồng đến đất trời đảo lộn." Hoài Nam bật cười, "Ta như bông hoa hồng này, dùng nhẫn chiếc gai đâm vào người nhau.""Tình yêu nguy hiểm chết người?" Tôi trầm ngâm: "Thế mày có muốn một tình yêu chết người với tao không?"Vừa nói, tôi vừa rướn người hôn nhẹ lên khóe môi cậu."Rất vinh dự."Từ mùa thu của Hà Nội lại trở thành cơn gió khô hăng đầu mùa khô, từ người bạn thuở ban đầu trở thành mối tình chẳng thể che giấu. Cậu ấy là ban ngày phủ lấy màn đêm trong tôi, tôi là ánh trăng bị mây mù che khuất, ngày đêm luân phiên, tự bao giờ tôi đã mãi rơi vào "bẫy tình" của đôi mắt ấy.Chúng ta nhảy trong màn đêm......Năm 17 tuổi, tôi quen một cô ấy, mắt đen tóc đen, nhưng lại là tia nắng màu hồng soi sáng và sưởi ấm tôi trong những ngày tăm tối nhất thời non dại. ...Lần đầu đăng tải: 30/8/2025Tác giả: Đình ThưTrạng thái: đang cập nhật (mà hơi lười):)…
đoản về cuộc sống sau này của bác sĩ Cố và cảnh sát Trần.mỗi chương là mỗi đoản ngắn khác nhau, có ngọt có sủng, có ngược, có H_____________"cảm ơn anh, giữa Bắc Kinh rộng lớn như vậy, cho em một nơi để về."_____________chỉ là một số câu chuyện ngắn do Gạo tự nghĩ ra rồi viết lên để giữ làm kỉ niệm, xem như là lưu lại một chút ngọt ngào, một chút đáng yêu của tiểu Vũ tiểu Cố.…
Truyện dựa theo góc nhìn thức nhất của 2 nhân vật chính xuyên suốt bộ truyện.Văn án: Câu chuyện tình cảm của Từ Văn An và Lâm Tịch và biến cố xảy ra sau đó.Đây là truyện ngắn nên văn án thế thôi. Cám ơn~…
Thái Hoàng vươn tay, đỡ Minh Châu nằm gọn trong lòng mình. Anh vuốt má cô, đột nhiên nở nụ cười. Cô ngẩng người, bật cười thành tiếng, tự nói với lòng mình, anh đúng là một lão già xảo quyệt mà.---------------------------Mọi nhân vật, sự kiện hay các địa danh trong truyện đều là hư cấu.Tớ vẫn chỉ mới tập tành viết truyện, vẫn còn rất nhiều điều thiếu xót, mong sẽ được nghe lời góp ý từ mọi người <3Mong mọi người sẽ có những phút giây thư giãn khi đọc truyện, yêu mọi người nhiều!!!…