[TeBam] Xiềng xích ái tình
"Terry hận Bamby, hận đến tận xương tủy..."⚠️Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tớ! ⚠️Tác phẩm có thể gây cho người đọc sự khó chịu về nội dung!…
"Terry hận Bamby, hận đến tận xương tủy..."⚠️Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tớ! ⚠️Tác phẩm có thể gây cho người đọc sự khó chịu về nội dung!…
AU : nơi WOS là một trò chơi thay vì một cuốn tiểu thuyết…
Tuổi 35-40, người ta không còn nhiều mộng mơ, nhưng lại dễ mất ngủ hơn.Không hẳn vì cà phê, mà vì những thực tại chồng chéo: công việc không cho phép dừng lại, gia đình cần mình đúng lúc mình mệt nhất, những mối quan hệ cũ chưa kịp khép, và một cảm giác rất quen - rằng mình đang cố gắng rất nhiều, nhưng hiếm khi được hỏi xem có ổn không.Người trưởng thành học cách sống ổn.Hào sảng hơn, dễ cười hơn, và giỏi giấu mệt mỏi sau những câu đùa tưởng như vô tri. Ban ngày là người lớn đúng nghĩa, ban đêm lại cần một chỗ để thở - có khi chỉ là một bản nhạc cũ, một trò chơi quen, hay một góc nhỏ đủ yên để không phải giải thích điều gì.Với Ngọc Anh và Vinh, chỗ đó là Audition.Một trò chơi tưởng như chỉ dành cho tuổi trẻ, nhưng lại âm thầm ở lại với họ đến tận bây giờ. Trong những căn phòng nhảy sáng đèn lúc nửa đêm, nơi mode C4 vang lên những bản nhạc quen, họ gặp nhau - không ngoài đời, không qua sắp đặt, chỉ tình cờ bước vào cùng một room và... ở lại.Một người mang nick Dreamer - ngủ mơ, hay cười, hơi ngáo ngáo nhưng lì lợm.Một người là Insomnia - mất ngủ, hào sảng, trêu đùa giỏi, nhưng quen gánh mọi thứ một mình.Họ chơi game cùng nhau.Nghe nhạc hợp gu.Trêu nhau cho vui.Không đòi hỏi, không hứa hẹn.Và chính sự đơn giản đó khiến mọi thứ trở nên dễ chịu.Câu chuyện này không nói về tình yêu ồn ào hay những cảm xúc bốc đồng. Nó kể về những người trưởng thành tìm thấy nhau trong một không gian rất quen, về cách một trò chơi cũ trở thành nơi chữa lành, và về cảm giác ấm áp khi có ai đó chọn ở lại - dù…
Đây chỉ là một ý tưởng bỗng lóe lên trong đầu mình khi đọc xong chap 370…
Nhiều ý tưởng quá không thể chứa hết nên lôi ra viết thành tiểu thuyết luôn :)Văn Án : WARNING: 📌 OOc nặng 📌Có yếu tố R18 📌 Từ ngữ thô tục 📌 Khác với mạch truyện chính…
Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup, copy.…
Bạn biết không ? Với một người luôn đứng trên đỉnh cao như đứng dưới ánh nắng mặt trời chói lóa nhưng tôi thì khác, chìm sâu vào bóng đêm sâu thẳm, không một tia sáng. Tưởng chừng như cuộc đời tôi sẽ luôn chìm sau vào nơi này nhưng người ấy đã cho tôi hy vọng - một vị cứu thế. Một câu chuyên về xã hội và sự chênh lệch giàu nghèo mà mình viết, được lấy cảm hứng từ Ghost Blade phần Lone Wolf (bộ nì rất đỉnh mà art đẹp nữa, mỗi cái là người ta đánh bản quyền nên dịch 1 2 chap mỗi năm hoi ). Chỉ là có hai nhân vật chính là Obito và Kakashi thôi chứ chưa chắc là hai người yêu nhau trong đây UwU…
textfic về những em bé của mình…
Đọc sẽ biết~CoupleDương~NgưuSong~ThiênYết~GiảiSư~MãKết~XửThiên~Bảo…
Tôn giáo, spell, nghi lễ, tín ngưỡngẤn độ giáo ( Hinduism ) ký hiệu HThiên chúa giáo ( Christianity ) ký hiệu CThuật phù thuỷ ( Wicca/Witchcraft ) ký hiệu WĐạo giáo ( Taoism ) Ký hiệu DPhật giáo ( Buddhism ) Ký hiệu BTín ngưỡng thờ Mẫu ( Vietnamese Mother Goddess religion ) Ký hiệu V…
"Since I've been walking soloDreaming you were back homeI find getting down lowHide until tomorrow"... "I've been chasing my mindLonely in the cold nights"......"Can't pick up the phone without youI'm a little bit lost without youWithout you."…
Hôm nay, ngày mai, ngày mai nữa.Tôi nhớ một ngườiĐã không còn nhớ tôi...…
*bắn tim*…
notes: slice of life, lower casecre bìa: jellybeans_hozi 🫶…
Thầy giáo nhân dân - cảnh sát nhân dân2 anh là của nhau, còn nhân dân hỏng hưởng được miếng nàoCre: RyeosomniaWi…
Đây là những điều trong lòng mình cất giữ bấy lâu.…
Thể loại: Trúc mã trúc mã, 1x1, yêu thầm, mĩ thụ x đào hoa công, H+.Đoản văn tuỳ hứng, ai thích thuộc tính truyện thì nhảy^,^ H+ xin nhắc lại nha.…
Đây là nơi mà tớ coi như một quyến nhật kí của tớ, nó ghi lại những gì tớ đã trải qua và nó ghi lại lại những tâm sự,tâm tư của tớ,nếu cậu cũng có tâm sự thì hãy ủng hộ tớ nhé,nó có thể an ủi cậu được phần nào đấy…