Ánh Hân ( Cô ) - một cô gái ngây thơ chưa biết yêu là gì nhưng khi gặp anh cô lại trở thành một con người khác.Thanh Tùng (Anh) - anh chàng hotboy với vẻ ngoài lạnh lùng nhưng lại tan chảy ngay khi nhìn thấy nụ cười toả nắng của cô.***** Lịch ra truyện : Không có ( tùy theo độ siêng của tác giả )*** Nhân vật phản diện sẽ là một cái tên ở trên trời rơi xuống. Nhưng sẽ có một số NV phản diện là ng nổi tiếng nhưng cũng chỉ vài chap thôi rồi sau đó sẽ thiện lại thôi 😊…
2 phần 3.Rồi em tỉnh dậy.Một cách bất thường, em tỉnh dậy.Em nhìn về phía anh, người con trai kín bưng, chỉ để lại mỗi hàng mi run nhẹ mệt mỏi.Em ngẩn ngơ.Có lẽ em nên ngủ tiếp.Em không muốn nghĩ gì cả, không muốn nói gì cả, không muốn làm gì cả.Trên TV đang phát kênh thời sự buổi sáng, ngày 3 tháng 1.Hơn hai tuần rồi.Em đã làm gì trong hơn hai tuần?Anh cũng vậy, anh đã làm gì trong hai tuần vậy Mark?Tai em lại ù đi, đau đớn.Anh mở mắt, nhìn em, thật lâu.Rồi anh nói gì đó.Khoan đã, sao anh lại nói gì đó.Đúng vậy, anh phải nói gì đó.Nhưng mà tại sao anh lại nói gì đó?Phải là anh nói chính xác một cái gì đó và em nghe thấy chứ?Tại sao?Tại em lại nhói lên, một cách đau đớn.Em rên nhẹ, nhưng chính em cũng không nghe thấy chính mình nói gì.Vì sao?Em không thể nghe thấy gì.Em không nghe thấy gì.…
Anh rung động vì sự tinh tế và quan tâm của cậu. Nhưng anh đâu nhờ sự tinh tế và quan tâm ấy, cậu ta là dành cho tất cả mọi người.__________________ Truyện chỉ là trí tưởng tượng, không có thật (maybe OTP real)…
"Prem à... đừng khóc nữa... mẹ... mẹ không thích thấy em khóc đâu..."Cậu bé lớn hơn thì thầm, giọng lạc đi, như thể chỉ cần nói ra thành tiếng là sẽ vỡ vụn."Hia... mẹ bỏ tụi mình rồi... mẹ nói sẽ đợi bà đêm bánh qua mà, mẹ đã hứa sẽ đợi em về... mẹ nói..."Prem nghẹn ngào, úp mặt vào vai anh trai, tiếng gọi "mẹ" như bị gió cuốn đi mất giữa đêm Giáng sinh lạnh lẽo.___"Winny ngoan... Con thương mẹ, thương em con nhé. Giữ lấy... cho Prem..."___Đăng: 21/5/2025Hoàn: Vài lời nhắn nhủ:Đào hố là sở thích, lấp hố không phải sở trường. Truyện giả trưởng vui lòng không gán ghép vào đời thực. Chúc mọi người đọc vui vẻ ✨💞…
Đây là phần hai của truyện "Hân à! Tớ thích cậu"Câu chuyện dựa trên tí sự việc có thật cộng thêm phần lớn tưởng tượng 😊Lưu ý đây chỉ là truyện nên sẽ kh có thật thế nên đừng ném đá* Nội dungSara và Maru từng có mối tình đẹp thời học sinh nhưng vì một số lí do mà hai người phải tạm chia xa nhưng Sara lại bị tai nạn mất trí nhớ. Liệu rằng tình yêu của Maru có giúp Sara tìm lại kí ức đã mất ? Và chuyện tình của họ có còn trắc trở gì nữa không ?Mời m.n vào truyện nào *^▁^*…
Bite meAuthor: bambamsprincessTranslator: MăngTình trạng: CompletedRatting: M Summary:Jackson là một sát thủ, BamBam là một ma cà rồng. Mối quan hệ giữa hai người rất đơn giản: BamBam săn đuổi mục tiêu, Jackson kết liễu mục tiêu, rồi BamBam hút máu còn Jackson thì nhận tiền. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu hai người họ muốn một điều khác đi trong mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau này?WARNING : BamSon, máu, giết người, NSFW…
(Bài dự thi Ishtar Writing Contest 2021, topic: A muse of yours)Ngày ấy, tớ đã từng đứng thật lâu dưới tán bàng rực đỏ, thơ thẩn đợi chờ một điều kì diệu. Vậy mà tớ cũng ngây ngô lắm, đâu biết rằng điều kì diệu ấy ở ngay cạnh bên mình chứ chẳng phải đâu xa..Based on a true story.…
Thể loại: Diễn sinh - ngôn tình - giả tưởng lịch sử - phương tây diễn sinh - thị giác nữ chủTác giả: Ôn cá chépTình trạng: Hoàn"Ta tổng hội ở nhìn đến cây ôliu khi nhớ tới hắn""Như là phong quá lâm sao, nhiệt liệt nhảy lên lại không ngừng lá cây thượng tia nắng ban mai"★Đời trước, nàng chí ái vĩnh viễn bị lạc ở sương mùĐời này, nàng từ bỏ đi theo hắn bước chân, chỉ cầu nguyện hắn có thể đi vào quang minhNàng đem cành ôliu ném thái dương, bồ câu trắng nghỉ tạm ở mái hiên, hết thảy đều cùng nàng đời trước ảo tưởng như vậy, trong mộng người toàn nghỉ chân với phía trước cửa sổ, cộng đồng chờ đợi kia cây quả trám thụ nghênh đón mùa xuân.Olivia Black ★ James PotterSeverus Snape ★ Lily · Evans★ nữ chủ: Olivia BlackNguyên sang xà viện nữ chủ, mỹ lệ cường đại thuần huyết thống đại tiểu thư, Cyrus Black song bào thai tỷ tỷ, trọng sinh ý đồ thay đổi chuyện xưa đi hướngTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Olivia Black, James Potter┃ vai phụ: Severus Snape, Lily Evans, Regulus Black, Sirius Black, Remus Lupin chờ mặt khác nguyên tác nhân vật ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Cường giả đều không phải là nhất định nơi phát ra với cường giả chi ngũ.Lập ý: Một lần nữa đi tới ý nghĩa là tuyệt không giẫm lên vết xe đổ.…
Maru : Tôi chắc chắn sẽ trả thù. Em hãy đợi đấy. 100 cái cốc đầu...Sara : Đừng bao giờ làm cái trò đó, đầu tôi không phải là đồ chơi của anh....Onefic tiếp theo mk viết về couple Saru, có gì sai sót mong m.n bó qua và tiếp tục ủng hộ Au ☺…
Trong cuộc chiến bất tận với lũ Skibidi Toilet kỳ dị, Titan Cameraman và Titan Speakerman vốn chỉ là hai chiến binh quen mặt nơi chiến trường - phối hợp ăn ý, hiểu nhau không cần nói, và sẵn sàng liều mình vì đồng đội.Nhưng chuyện bắt đầu... không còn bình thường nữa.Khi Titan Cameraman nhận ra mình hay nhìn sang bên phải - nơi Titan Speakerman đứng.Khi Titan Speakerman chỉnh tần số truyền sóng, nhưng lại chỉ để một người nghe.Khi cả hai cùng nhận ra rằng: thứ làm tim họ đập nhanh... không phải vì bom rơi.Giữa đạn lạc, sóng âm và ánh lửa - một cảm xúc ngọt ngào bắt đầu len lỏi.Họ từng là đồng đội.Từng là chiến hữu.Nhưng giờ đây... có thể là gì đó nhiều hơn thế.…
A Glimpse of Light - Khe Sáng - A Glimspe of Light ( Khe sáng ) thuộc dạng ngắn như một văn án tóm gọn, mình không khai triển nhiều lắm nên đọc nó sẽ có một chút cụt ạ- Nhân vật Akaza thuộc quyền sở hữu của tác giả Gotōge Koyoharu- Không liên kết với mạch truyện chính- Oneshot : thuộc OE - Open Ending…
Vì sao Park Jinyoung lại chết?Tại sao những người đó chưa từng tồn tại, nhưng lại là lý do cậu tự tử?Vì sao cậu lại chết sớm như thế? Ở tuổi 17?Tất cả sẽ được giải thích dựa vào "7 lý do vì sao Park Jinyoung tự vẫn".…
Sau khi được giải thoát khỏi kí sinh trùng, Titan Speakerman gặp một số vấn đề nghiêm trọng. Liệu Titan Cameraman sẽ giúp đỡ như thế nào? (Mọi nhân vật thuộc quyền sở hữu của Dafuqboom)…
Đừng nói phải cúi đầu thấp hơn, cho dù có phải quỳ gối trước em, tôi cũng đành lòng. Tôi không biết, đến cuối cùng mình đã phạm phải lỗi lầm tày trời nào mà phải chịu cảnh mất đi thính giác và cả giọng nói của mình. Đau đớn nhất không phải sinh ra đã mang khiếm khuyết, mà là nó tới khi chúng ta nghĩ những gì mình đang có là mãi mãi. Ba năm trước, tôi dường như đã chết đi một lần, mất đi khả năng nghe nói, tôi như nhìn thấy mọi người cười nhạo và xa lánh mình. Cha mẹ từ khi nào đã không cho tôi ra ngoài nữa, cổng nhà như một cánh cửa vô hình ngăn cách tôi với những ồn ào ngoài kia, từ khi nào tôi dần chấp nhận cuộc sống chỉ có bốn bức tường. Tôi ở đây ba năm, quẫn quanh trong nhà, em thấy không, căn nhà này thật rộng lớn nhưng bên trong nó rống tuếch. Em ơi, tôi tồn tại như vậy ba năm. Tôi nằm trên sàn nhà trong phòng và hỏi Phật, tại sao lại để tôi còn sống? Tôi còn sống với khiếm khuyết mang trên mình. Ngài không trả lời tôi, mà cho dù có tôi cũng chẳng thể nào nghe được. Em ơi, cuộc sống tôi trước ngày em tới, chỉ có sự im lặng. Tôi nằm đó, cứ nghĩ về tên của mình - Heart, trái tim, nó có nghĩa là tôi có thể khống chế, điều khiên con tim của chính bản thân mình. Nhưng nó như một trò đùa, như sự thật vã vào mặt kẻ mộng mơ, trái tim thật ra chỉ là thứ chứng minh rằng anh còn sống. CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN PHIM "CƠM GÀ ÁNH TRĂNG" VÀ "MY SCHOOL PRESIDENT"…