Nói về quá khứ và hiện tại của nhân vật chính Thiên Phúc. Câu chuyện xoay quanh các mối quan hệ của cậu. Người bạn tri kỷ của cậu tên là Linh Nhi. Trong khi cậu chỉ xem cô là bạn tâm giao thì cô lại rung động với cậu. Chuyện tình cảm đúng là khó nói trước được. Sau đó cậu quyết lên Sài Gòn tìm việc làm, cậu muốn đổi mới muốn kiếm nhiều tiền hơn để cha đỡ vất vã. Ngày đầu đặt chân đến Sài Gòn. Cậu gặp lại Minh Hy, người bạn cấp 2 đã từ rất lâu bị mất liên lạc. Gặp lại nhau trong hoàn cảnh trớ trêu. Phúc vẫn vậy, vẫn luôn giúp đỡ người khác một cách vô điều kiện. Cũng từ đó cánh cửa "tam tai" đã mở ra và chào đón cậu.....Câu chuyện với sự góp mặt của nhiều nhân vật mang đến cho Thiên Phúc nhiều drama trong cuộc sống.…
khi nào ta nói tiếng yêu.tiếng yêu dịu ngọt chân thành ta cất khi nàobạn luôn tự hỏi chính mìnhnhưng không hề biết đã có câu trả lời từ lâuTag: Reader; xReader; Reader Insert; Chia Tay; Sad/Angst; Fluff; An Ủi; Tình yêu không được đền đáp/Unrequited Love; lower case**Theo dự định đầu là sẽ viết theo ngôi thứ hai nhưng quá khó và 'bạn' không được hay nên ngôi xưng 'em'. Giới tính và độ tuổi của Reader không bị ảnh hưởng bởi ngôi kể, có thể lớn hơn hay nhỏ hơn người kia. Và tương tự, người kia có thể tùy giới và độ tuổi*****Cái bìa không có ý nghĩa gì đâu :") chỉ là mình lười des 1 bức đàng quàng nên lấy đại***…
[ A TIME TO REMEMBER]Câu chuyện về chúng tôi có lẽ cũng như vậy, lúc trẻ chúng tôi là những thằng con trai nghịch ngợm trong bộ đồng phục học sinh ngày nào còn đang bày ra đủ trò giờ đây đã dính chút sương gió của cuộc đời, cuộc sống đã khiến ta trở thành những người mà ngày trẻ ta ghét nhất, thế giới mà ta đang sống là như vậy đấy. Nụ cười trong lớp học những năm tháng ấy có lẽ mãi là nụ cười đẹp nhất, mà mỗi chúng ta chẵng thể nào tìm lại được, lũ con trai cười chẳng ngớt trên sân trường, cậu trai nào đó trao cả trái tim của mình cho một cô gái chỉ vì một nụ cười, cô gái cười mỉm khi trong hộc bàn là món quà được để từ lúc nào chẳng hay, là hình ảnh cô bạn bàn dưới cậu trai bàn trên ngoái đầu xuống nghe cô bạn nói chuyện, những câu chuyện mà giờ cậu chẳng thể nào nhớ rõ nhưng nụ cười ấy thì cậu chẳng bao giờ có thể quên được Cũng là vì khi nghĩ về nó ta thường cười, thường hoài niệm, ta thường tự trách mình ở quá khứ, nhưng lại thường vẫn nở nụ cười khi thấy rằng mình cũng đã có một tuổi trẻ để hoài niệmCô ấy trở thành mảng ký ức đẹp nhất quảng đời tuổi trẻ của mình, vẫn là cô bạn bàn dưới với tóc dài đen nhánh, đôi mắt sáng long lanh cùng tôi chuyện trò ở hành lang năm ấy…
Đối với tớ cậu chính là ngôi sao đẹp nhất , tỏa sáng nhất trên bầu trời kia !-------------------------------------------------------Giai Tuệ cô gái ở tuổi 14 đang học lớp 9a1 , sinh ngày 14/2 cung Bảo Bình . được nhận xét là cô nàng hướng nội , chăm ngoan học giỏi , nghiêm túc, với chiều cao khá khiêm tốn 1m58 , sở hữu nước da trắng và một gương mặt khá dễ thương . Tuệ Tuệ ở đội tuyển Địa Lí và từng học ở đội tuyển Văn ,thành tích nổi bật ở các môn Xã Hội. đem lòng đơn phương cậu bạn cùng khối học lớp 9a2 tên là Nhật Quyn (Win) Nhật Quyn sinh ngày 2/8 cung Sư Tử. chàng trai với chiều cao 1m75 , da trắng , mũi cao , hướng ngoại và giỏi các môn tự nhiên, đặc biệt là môn Tin và Hóa ( từng học ở đội tuyển Tin của trường 2 năm liền ) * Cả hai đều được khá nhiều người thích thầm ở ngôi trường THCS ấy , được nhiều giáo viên ưu ái vì là học trò ngoan. câu chuyện của họ bắt đầu từ đây......chuyện kể về mối tình đầu của cô gái ở độ tuổi mới lớn , với nhiều cảm xúc buồn vui lẫn lộn . Tình đầu cũng chính là mối tình đơn phương. Cảm ơn cậu vì đã đến và soi sáng cho tớ , cho tớ những rung động đầu đời ....... #tớ mới viết lần đầu tiên nên còn nhiều sai sót , mong mọi người sẽ bỏ qua và góp ý cho tớ ạ . tớ nghĩ sẽ không có người đọc truyện này của tớ vì tớ còn nhiều sai sót khi sử dụng từ . mục đích của tớ chính là để lưu giữ kỉ niệm của mình . đây là câu chuyện có thật của chính bản thân tớ , không sao chép của bất kì ai ạ . tớ xin phép sẽ có 1 vài chỗ tớ sẽ thêm và…
người đọc sẽ được chứng kiến tình yêu thầm lặng của một con rối trong 500 năm, dù cho người kia có trở thành người xấu, từng làm những điều sai trái nhưng cô vẫn ầm thầm giúp đỡ. liệu họ có đến được với nhau hay ko thì hãy theo dõi bộ truyện này đến cuối nhé!-"Biết làm sao đây?Ngay cả con rối cũng biết yêu rồi..."*LƯU Ý: đấy là cốt truyện nhân vật oc của t trong Genshin Impact ở Inazuma nên nếu bạn simp Wanderer thì làm ơn lướt qua hộ mình nhé^^*…
Những năm tháng ấy, những năm tháng mà trong thế giới của ta chỉ toàn băng giá lạnh lẽo, vô tận bóng tối và sự cô độc không thể diễn thành lời. Là nàng...Là nàng đã xuất hiện trong thế giới của ta, dùng sự thiện lương, đơn thuần và ấm áp của nàng chậm rãi hòa tan băng giá trong lòng ta. Nụ cười rực rỡ như ánh nắng ban mai chậm rãi sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của ta. Hình bóng ấy từng chút từng chút một ăn sâu vào từng tế bào, vào máu, vào trái tim lạnh lẽo này. Nhưng nàng ơi, sao nàng nhẫn tâm quá vậy ? Nàng chiếm lấy linh hồn lẫn trái tim của ta rồi lại thờ ơ vờ như không biết gì cả. Nàng là tia sáng duy nhất trong thế giới của ta, là tín ngưỡng mà ta hằng tôn thờ, nàng cho ta ấm áp rồi lại khiến ta cảm thấy mình chẳng xứng đáng với sự ấm áp đó. Nàng- là ánh sáng, tín ngưỡng duy nhất rồi lại là thứ mà ta chẳng dám mong ước có được là hình bóng mà ta mãi mãi chẳng thể với tới...…
" Cậu là tia nắng len lỏi lòng mình bão tố, là cơn mưa làm dịu tâm hồn mình rực lửa"Nguyễn Huy Tấn Khiêm - là tâm can, là dũng khí, là tất cả của mình.Nguyễn Huy Tấn Khiêm đã đem đến cho Đinh Ngọc Khánh An tất cả ánh nắng mùa hạ, tất thảy khí lạnh trời đông.Cậu là người cứu rỗi, mình là người được cứu rỗi.Mình đã từng nghĩ bản thân chỉ là người bình thường, người vô vị. Và chưa từng nghĩ bản thân mình sẽ là người kể chuyện thay vì lắng nghe.Chưa từng nghĩ mình là người mít ướt.Chưa từng nghĩ mình lại vì một người mà dốc hết tâm can.Mình đã gặp được cậu và bản thân mình-người mình chưa bao giờ gặp, chưa bao giờ nhận ra.Tất cả là vì ngày đông hôm ấy. Ngày có nắng, có mưa và có cậu.*T.D : mình là tác giả, mình chỉ là người bình thường. hi vọng tất cả các bé con nhà mình đều được yêu thương…
Fanfic về couple Nam Yejun x Han Noah (PLAVE)❗️Truyện viết không theo lịch cụ thể, có ý tưởng mới viết❗️------------------------°•♡°Couple chính: ~🐬💙 Nam Yejun (18 tuổi) - học sinh cuối cấp tại trường Phổ Thông VLAST, là lớp trưởng, học sinh gương mẫu luôn đứng top về thành tích ở trường.🦙💜 Han Noah (18 tuổi) - học sinh cuối cấp tại trường Phổ Thông VLAST, bạn cùng lớp của Yejun, mệnh danh là nam thần học đường với vẻ ngoài xinh đẹp.------------------------°•♡°❗️⚠️WARNING⚠️❗️Tình tiết truyện hư cấu, hoàn toàn do trí tưởng tượng của tác giả, có OOC, đơn phương, nhân vật chính có lúc sẽ có tình cảm với người khác (không yêu luôn đâuuu, hỗ trợ tuyến chính YeNo thoii)------------------------°•♡°CẢM ƠN ĐÃ ĐỌC, XEM TRUYỆN VUI VẺ, HOAN HỈ 🫶🏻…
Trong khoảng thời gian tuổi trẻ, mỗi người bạn gặp, mỗi nơi bạn đến, dù lớn hay nhỏ, tất cả đều trở thành mảnh ghép không thể thiếu, gọi đó là Mảnh ghép thanh xuân.Đây là câu chuyện kể về những mối tình của lứa tuổi học sinh, đơn thuần, trong sáng, kéo dài đến tận khi ra trường. Cùng với đó là tư duy và suy nghĩ của tuổi mới lớn, người thì chính chắn, kẻ lại bồng bột. Nhưng đến cuối cùng mỗi người đều đi qua giai đoạn trưởng thành, chọn cho mình lối đi riêng.Tác giả xin được phép lấy bối cảnh trường Trung học phổ thông Tắc Vân, một ngôi trường có thật ngụ tại ấp 1, xã Tắc Vân, thành phố Cà Mau, tỉnh Cà Mau. Đây cũng là ngôi trường cấp ba mà tác giả từng theo học. Một vài nhân vật và sự kiện được lấy cảm hứng từ đời thường, những gì đã trải qua trong ký ức thanh xuân của người viết.Qua câu chuyện tác giả muốn gửi gắm một thông điệp tích cực đến với bạn đọc "Tình yêu rồi sẽ mỉm cười với những người thành tâm với nó."…
Ánh Nắng Vàng Xa Lạ"Tôi gọi cậu là ánh nắng... vì cậu đã soi rọi thế giới tàn bạo này giúp tôi."Dựa trên câu chuyện có thật (Lấy cảm hứng từ tác giả).Giữa một cuộc sống đầy rẫy tổn thương, cô đơn và khắc nghiệt, tôi từng nghĩ mình sẽ mãi mắc kẹt trong bóng tối. Cho đến khi vô tình lướt qua một video Minecraft - nơi có tiếng cười trong trẻo, sự tử tế và ánh mắt chan chứa nhiệt huyết từ một người xa lạ.Cậu không biết tôi là ai.Nhưng tôi lại vì cậu mà tồn tại thêm một ngày.Từng chiếc video như liều thuốc chữa lành, từng lần stream như những buổi trò chuyện lặng thầm. Cậu không chỉ là idol, là YouTuber nổi tiếng... Cậu là ánh nắng vàng giữa bầu trời xám xịt của tôi, là người tôi chẳng thể chạm đến, nhưng lại ôm lấy cả thanh xuân tôi.Một câu chuyện nhẹ nhàng, sâu sắc, và đâu đó là nỗi day dứt của một tình cảm chẳng thể gọi tên - vì người thật sự tồn tại, nhưng lại mãi mãi ở phía bên kia màn hình.…
Lớp học nằm trên dãy hành lang cũ. Tiếng chuông vào học thôi thúc mọi người vào lớp. Ánh nắng ban mai chiếu rọi của ô cửa sổ cùng những cơn gió thổi lồng lộng.Cậu vẫn đứng đó, cất giọng nói to và dõng dạc, từng câu từng chữ như rót mật vào tim tôi. Đằng sau cậu là cả một bầu trời rộng lớn cùng những tia nắng sáng lấp lánh.Cậu giống như mặt trời vào mùa xuân, nhẹ nhàng chiếu sáng trái tim tôi. Cậu giống như một cơn mưa rào mùa hạ, chỉ thoáng qua chốc lát rồi rời đi, để lại bao tiếc nuối. Cậu giống như một đám mây mùa thu, mềm mại an ủi tôi rồi lại bị gió kéo đi. Cậu giống như cơn gió Bắc mùa đông, tuy lạnh lẽo nhưng lại ân cần xoa dịu những giọt nước mắt nóng hổi của tôi.Cậu là cả một hi vọng tôi ấp ủ suốt ba năm cấp III, là niềm hạnh phúc nhỏ bé mỗi ngày của tôi. Nhưng bây giờ, tôi đã không còn muốn là một người nhút nhát không dám lại gần cậu nữa, tôi muốn dũng cảm đối mặt với cậu để mỉm cười nói:"Tôi thích cậu!".......Trái tim lạnh lẽo của tôi khi gặp cậu bỗng trở nên ấm áp lạ thường.…
Năm mười bốn tuổi, Tuyết Lam từng gặp Nguyên Anh trong một buổi chiều mưa, rồi cậu rời đi, để lại trong ký ức cô chỉ là bóng dáng mờ nhạt.Ba năm sau, Lam sống trong căn nhà chật hẹp với cha và mẹ kế, lặng lẽ nuốt những tủi hờn không ai thấu. Giữa lúc ấy, lớp 11A1 đón một học sinh mới - Lâm Vũ Nguyên Anh. Cậu xuất hiện với dáng vẻ lạnh lùng, trầm mặc, hoàn toàn khác xa ký ức năm nào.Lam không nhận ra cậu. Chỉ có một cảm giác rất đỗi quen thuộc lướt qua, nhạt nhòa và mơ hồ, như một vết sẹo trong tim mà chính cô cũng quên mất đã tồn tại..._____•Lưu ý : Ảnh bìa chỉ mang tính minh hoạ, không thuộc sở hữu của tác giả truyện!Tên Truyện : Vì Em Là Ngoại LệTác giả : Diệp Châu…
TỔNG CÔNG TY SƠN EXPO GIÁ SỶ CHO ĐẠI LÝ CÁC TỈNH - LH 0938.53.52.98 MAI Nhà máy bán sơn Expo giá rẻ nhật tại Tp.HCM và các tỉnh thành trên toàn quốc - LH: 0938.53.52.98 MAI Phòng KDSƠN DẦU EXPO GIÁ RẺ TẠI TPHCMTỔNG CÔNG TY SƠN EXPO GIÁ SỶ CHO ĐẠI LÝ TỈNH CẦN THƠ 0938.53.52.98 MAICHUYÊN BÁN SƠN EXPO TẠI CÁC TÌNH ĐỒNG THÁP GÔM DIA CHI: Đồng Tháp có 12 đơn vị hành chính cấp huyện gồm: thành phố Cao Lãnh và thành phố Sa Đéc, thị xã Hồng Ngự và 9 huyện: Tân Hồng, Hồng Ngự, Tam Nông, Thanh Bình, Cao Lãnh, Tháp Mười, Châu Thành, Lai Vung, Lấp Vò.expo-cac-tinh-lam-dongCHUYÊN BÁN SƠN EXPO TẠI CẦN THƠ Các quận Ninh Kiều, Bình Thủy, Cái Răng, Ô Môn, các huyện Phong Điền, Cờ Đỏ, Vĩnh Thạnh, Thốt Nốt và các xã, phường, thị trấn thuộc thành phố Cần Thơ trực thuộc Trung ươngMai Thiên Phúc chuyên bán sơn Expo như: Sơn Expo nội thất, ngoại thất, Expo sơn dầu....Expo nội thất Easy, Expo nội thất Int, Expo satin 6+1, expo Vick, expo Softy int trong nhà,Expo ngoại thất Rainkote, expo ngoại thất satin 6+1, expo ngoại Easy...Ekpo ong, Ekpo BàBÁN SƠN EXPO GIÁ SỶ TẠI GIA LAIBÁN SƠN EXPO GIÁ SỶ TẠI LÂM ĐỒNGBÁN SƠN EXPO GIÁ SỶ TẠI ĐÀ LẠTBÁN SƠN EXPO GIÁ SỶ TẠI KONTUMBÁN SƠN EXPO GIÁ SỶ TẠI ĐẮKLẮCBÁN SƠN EXPO GIÁ SỶ TẠI ĐẮKNÔNGBÁN SƠN EXPO GIÁ SỶ TẠI BẢO LỘCBÁN SƠN EXPO GIÁ SỶ TẠI BẢO LÂMBÁN SƠN EXPO GIÁ SỶ BUÔN MÊ THUỘCBÁN SƠN EXPO GIÁ SỶ TẠI GIA LAI expo-cac-tinh-lam-dongĐại lý Sơn EXPO giá tại TPHCM tại Quận 1, Quận 2, quận 3, quận 4,quận 5, quận 6, quận 7, quận 8, quận 9, quận 10, quận 11, quận 12, Quận Gò vấp, quận Bình Tân..Muốn có giá rẻ phục vụ tận tình chu đáo vui lòng liên h…
những mẩu cảm xúc ngăn ngắn kèm những câu hát da diết, viết trong những lúc tâm trạng tuột dốc, dành cho những phút mệt mỏi đến rã rời mà con tim vẫn không thôi giằng xé... những day dứt gần như đóng chiếm trái tim và lại nhói đau mỗi khi mưa về... những tình cảm mà ai cũng đã từng trải qua, từng đau đáu, từng không bao giờ muốn buông. dù đau.cầm lên được nhưng liệu có đặt xuống được không...yêu hay không yêu, liệu có thay đổi được gì...…
Hán Việt: Thế thân tha thủy loạn chung khíTác giả: Phong Lộ Thấm TửuTình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ , HE , Tình cảm , Trọng sinh , Gương vỡ lại lành , Cưới trước yêu sau , Thế thânCái gì mà yêu hay không yêu, phiền quá điCùng đường bí lối quân giặc đặt đao trên cổ Ngu Bạch Nguyệt, hướng về phía Trạm Thần uy hiếp: "Dùng vương phi của ngươi để đổi mạng cho Ngu Bạch Nguyệt."Mọi người nhìn nhìn Tiêu Lệnh Dịch, suy đoán: Vương phi tốt như vậy, Vương gia khẳng định sẽ không đáp ứng đâu!Trạm Thần: "Đổi."Mọi người:!!!Tiêu Lệnh Dịch lại thản nhiên cười, từ lúc bắt đầu, hắn chính là thế thân của Ngu Bạch Nguyệt.Trạm Thần lựa chọn dùng mạng của thế thân để đổi lấy chính chủ, lẽ ra nên như vậy, không thể chỉ trích được.Ngày ấy gió tuyết rơi đầy trời, Tiêu Lệnh Dịch chặn lại đao của quân giặc, đổi lấy bạch nguyệt quang bình yên vô sự về tới lồng ngực của Trạm Thần.Mọi người thổn thức: "Vương phi cũng tốt, nhưng chung quy chỉ là thế thân."Lúc đó ai có thể nghĩ đến, một ngày kia Trạm Thần sẽ vì thế thân này, ngôi vị hoàng đế cùng tôn nghiêm, một mình đứng trong gió tuyết dị quốc, rơi từng giọt từng giọt nước mắt, chỉ vì cầu được Tiêu Lệnh Dịch ngoái đầu liếc một cái.Công: Bị bội tình bạc nghĩa kỳ thật là taThụ: Tình tình ái ái đừng dính tớiTìm thế thân cuối cùng tự mình công lược thành chân ái - hoàng tử công X Cái gì mà yêu không yêu phiền chết - hạt nhân thụTrạm Thần X Tiêu Lệnh Dịch 1, Thụ trọng sinh, thụ kiếp trước bị đòn hiểm, đoạn tình tuyệt ái, m…
Hoàng Thanh Trương là một chàng trai lạnh lùng, trầm mặc, sở hữu vẻ ngoài hoàn mỹ được ví như "Nam vương". Với chiều cao nổi bật, đôi mắt sâu thẳm và khuôn mặt góc cạnh, Trương luôn là tâm điểm chú ý. Nhưng ẩn sau vẻ đẹp ấy là một trái tim cô độc và tổn thương. Anh lớn lên trong sự ghẻ lạnh của mẹ, sự cô lập từ bạn bè và nỗi đau mất cha, khiến anh mang ác cảm sâu sắc với con gái.Dù khép kín và luôn giữ khoảng cách với mọi người, Trương lại không thể kìm nén tình cảm đặc biệt dành cho Dương Tự Khánh - người bạn thân từ thuở nhỏ. Tình cảm ấy lớn dần theo năm tháng, nhưng Trương luôn giấu kín, sợ rằng Khánh sẽ không thể đáp lại hoặc thậm chí xa lánh mình nếu biết sự thật. "Nếu cậu ấy biết tôi thích cậu ấy... liệu Khánh sẽ còn coi tôi là bạn thân không?" - Trương tự hỏi, nỗi lo lắng luôn bủa vây tâm trí.Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào một buổi sáng mùa hè, khi Khánh vội vã đạp xe đến trường và té ngã trước mặt Trương. Cảnh tượng Khánh lúng túng, đau chân, và Trương cõng cậu đến phòng y tế không chỉ là một khoảnh khắc gần gũi mà còn khơi gợi những cảm xúc sâu kín trong lòng Trương. Dù cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng ánh mắt lo lắng và bàn tay dịu dàng của Trương lại nói lên tất cả.Khánh vẫn luôn giữ được sự vô tư trong mọi tình huống, đôi khi còn đùa cợt mà không hề hay biết: "Cậu là bạn thân của tớ, Trương! Dĩ nhiên tớ tin cậu hơn bất kỳ ai khác." Nhưng liệu sự vô tư ấy có khiến Trương mãi mãi không dám thổ lộ?…
Văn Án Này Nagumo! Tao với mày đặt ra ước định như này nhé:"Trong vòng 5 năm tao nhất định sẽ đánh bại mày-Vậy nên...Chờ tao nhé!"---Chỉ vì lời hứa ấy với cậu trai nọ mà Nagumo đợi ròng rã 5 năm tuổi thanh xuân của hắn vì một mục đích vô nghĩa dù cho bản thân hắn biết rõ là không nên.Để rồi trong giây phút cuối cùng, chỉ còn một mình hắn đứng trước tấm bia đá lạnh lẽo ngu ngốc khắc tên vị sát thủ trẻ.Nagumo chưa từng thảm hại đến thế trong suốt cả cuộc đời ám sát của mình, cứ cười rồi gào thét như mấy tên tâm thần hắn có lẽ đã giết từ vô số nhiệm vụ nào đó mà Nagumo chẳng nhớ rõ.Hắn cũng chẳng có cách nào đào mồ lôi cổ cậu trai sống dậy hay cải tử hoàn sinh. Dù Nagumo là một người lý trí, bình tĩnh và quyết đoán đi chăng nữa thì ngay bây giờ, một trong những Order đang ngồi dưới tấm bia mộ, cắn răng với giọng nói trầm ấm của bản thân, nhẹ nhàng than vãn với hư không và linh hồn vô danh lơ lửng xung quanh hắn."Mày thất hứa rồi!"Bầu không khí trong lành và tĩnh lặng với hương thơm oải hương xung quanh làm dịu đi nỗi buồn của Nagumo Yoichi, đau đớn là thế nhưng hắn thề, tiếng nói của cậu trai vẫn vang vọng bên tai như những bản nhạc chết chóc gây ám ảnh trong cuộc đời chàng sát thủ."Còn chàng sát thủ thiên tài của tao thì ở lại với thế gian điên loạn trong cô độc.""Sống tốt nhé, kiếp sau làm trâu làm ngựa bù cho mày..."Và dường như chỉ có mình Nagumo thấy hư ảnh của cậu trai bé nhỏ trong không trung, có lẽ cậu ta đang cười, một nụ cười bình thản như vừa được giải thoát khỏi t…