Trong màn đêm tịch mịch vang lên âm thanh súng nổ, tiếng cơ thể ai đó ngã xuống đất cùng tiếng sói hú như oan hồn đang than khóc vang vọng cả tòa lâu đài cổ.Mỗi một suy đoán sai lầm đều có thể phải trả giá bằng cả tính mạng, mỗi một lời thề đều có thể trở thành lời nói dối, người bạn tin tưởng nhất hôm nay có thể quyết định treo cổ bạn không chút do dự vài ngày mai,... Một trò chơi ảo, nhưng cách sinh tồn ở đây là thật.…
Năm 2002, tuổi thơ tôi chìm trong bóng tối của mất mát và cô độc. Giữa những lời chế giễu và ánh mắt khinh miệt, tôi gặp được một "vệt nắng" - người đã lặng lẽ bước vào, kéo tôi ra khỏi thế giới lạnh lẽo. Cậu ấy như ánh dương ấm áp, dạy tôi cách tin tưởng, cách mỉm cười và cách yêu thương. Đây là câu chuyện về trưởng thành, về những tổn thương được hàn gắn, và về một tình cảm đầu đời vừa mong manh vừa rực rỡ.…
Những người trẻ tuổi sinh ra dường như có tất cả mọi thứ và phải tìm cách để vật lộn với gánh nặng trong cuộc sống của họ. Khuôn mặt lúc nào cũng thản nhiên vô tư giờ lại đầy thống khổ , Minh Lam siết chặt lấy đôi vai người con gái trước mặt :" Trong mắt cậu chưa bao giờ có tôi?"Đôi mắt vốn lạnh lùng của Bạch Tịnh gợn lên từng gợn sóng nhỏ, ánh mắt khiến người ta muốn trầm luân vào không thể thoát ra:" Nếu tôi nói không đúng cậu có tin không?"Minh Lam:"Tin"…
Tại Ảo Tưởng Hương có một cửa tiệm, mang tên Hương Lâm Đường, có một chàng trai tên Rinnosuke điều hành nó, Touhou Kourindo chủ yếu xoay quanh tiệm Kourindo và Rinnosuke, những câu chuyện và cả những rắc rối chủ yếu là do Reimu và Marisa gây ra.Nguyên tác: ZUNDịch: Bảo Châu…
"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…
Đã bao giờ bạn cảm thấy lạc lõng, như thể mình đang tồn tại lệch nhịp với cả thế giới?Nguyễn Minh Khánh An, 26 tuổi, đang sống giữa những ngày như vậy. Công việc bế tắc, những kỳ vọng gia đình nặng nề, và một cuộc tình đến hồi kết đã bào mòn anh đến mức kiệt quệ. Trong một đêm mưa tháng Mười Một, khi anh ngã xuống sảnh chung cư vì kiệt sức, cuộc đời anh rẽ sang một hướng không ai có thể ngờ tới.Ở một thế giới song song, Nguyễn Mai Khánh An, 26 tuổi, cũng đang đứng trước ngưỡng sụp đổ, vô tình bị cuốn vào một biến cố kỳ lạ. Một sai lệch nhỏ, một khoảnh khắc chồng lấn giữa các chiều không gian, đã đưa cô bước vào thế giới của anh, vào chính tòa chung cư ấy, trong khoảnh khắc định mệnh.Sự nhầm lẫn tưởng chừng rất đời thường đã khiến hai con người xa lạ, mang cùng một gương mặt và cùng một nỗi đau, bắt đầu sống chung dưới một mái nhà.Khánh An không phải là câu chuyện về người anh hùng hay phép màu rực rỡ. Đó là hành trình của hai tâm hồn lạc lối, học cách đối diện với chính mình thông qua sự hiện diện của người còn lại. Là câu chuyện về những bữa ăn giản dị, những cuộc trò chuyện vụn vặt, và những khoảnh khắc bình thường đủ sức chữa lành những vết thương sâu nhất.Bởi đôi khi, điều kỳ diệu nhất không phải là thay đổi cả thế giới, mà là nhận ra rằng, giữa những ngày tăm tối nhất, chúng ta chưa bao giờ thực sự cô đơn.…