Ngày không còn em...
Không biết…
Không biết…
Trước khi gặp em, tôi cũng đã sống những ngày không đen thì trắng vô vị đến độ tôi không biết sự tồn tại của mình có ý nghĩa gì. Ngày ngày đôi tay nhuộm đỏ máu, tôi chỉ biết nương vào đó mà lay lắt cầm cự, đâu nghĩ sẽ chạm đến điều quý giá như em. Có lẽ ngay từ phút giây đôi tay nhỏ bé đó ngoắc lấy ngón út của tôi, tôi đã vô thứ xem em là cả thế giới, là lẽ sống duy nhất của đời mình....(Nay đổi gió xíu qua Niên hạ nha, nhớ hai đứa quá cook ra bộ truyện ăn mày quá khứ xíu thôi.... Winny×Satang- Cậu chủ nhỏ khó chiều× Cánh tay phải của thủ lĩnh kiêm bảo mẫu)…
Truyện tình giản đơn của một vị đại phu và một con rắn…
tuổi thanh xuân sẽ thật buồn chán nếu như không có cậu! - tớ thích cậu!!…
mô tả , mô tả sao nhỉ ???vô truyện rồi biết ha . ảnh no ko liên quan j đến truyện…
Bần đạo có bệnh贫道有病Tác giả: Thanh Phong Bất Giải NgữConverter: LYSANSAN828Văn ánPhỉ Nhiên Thù chỉ nói, thần khí hiện thế, hội dẫn phát thiên hạ võ lâm đại loạn.Cũng không ngờ, bệnh thần kinh hiện thế, đồng dạng hội tạo thành tinh phong huyết vũ.Hành Ca chỉ nói, nàng là cái thượng tiên, hạ phàm đến độ kiếp.Cũng không ngờ, vừa vào thế, phiền toái theo nhau mà đến.Hôm nay thành cái gì đạo môn chi tú, ngày mai lại là cái gì giáo chủ trốn thê...Phút cuối cùng phút cuối cùng, còn bị Phỉ Nhiên Thù phát hiện nàng có bệnh.Hành Ca: A Phỉ mĩ nhan thịnh thế, bần đạo đành phải dựa vào tài hoa .Phỉ Nhiên Thù: Ngươi nói đến độ đúng, nhưng ngươi có thể trước mặc vào quần lại nói sao.Nội dung nhãn: Giang hồ ân oán chuyên nhất tình vui mừng oan gia ngọt vănTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Phỉ Nhiên Thù, Hành Ca ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: Thanh Phong Bất Giải Ngữ…
Trong một chuyến lưu diễn đến vùng xa, tôi gặp cô.Không phải trên sân khấu, không phải giữa ánh đèn và tiếng vỗ tay, mà là trong căn phòng khách sạn vắng lặng - nơi chỉ có tôi nhìn thấy sự tồn tại của cô.Cô không nhớ mình là ai, không biết vì sao chưa thể rời đi. Chỉ biết rằng tôi là người duy nhất nhìn thấy cô, và vì thế, cũng là người duy nhất có thể giúp cô tìm lại ký ức đã mất.Cô ở bên tôi trong những ngày lưu diễn tiếp theo - lặng lẽ, kiên nhẫn, đôi khi trẻ con, đôi khi u buồn. Giữa những buổi diễn rực rỡ và hậu trường đầy mệt mỏi, tôi dần quen với sự hiện diện của cô, quen với ánh mắt mang theo tâm sự chưa kịp gọi tên.Tôi giúp cô tìm lại quá khứ.Còn cô, vô tình ở lại trong cuộc sống của tôi lâu hơn tôi nghĩ.Nhưng ký ức càng rõ, thời gian cô ở lại càng ngắn.Và tôi biết, có những người bước vào đời ta không phải để ở lại - mà để dạy ta cách đối diện với chia ly.Một câu chuyện về ánh đèn sân khấu và khoảng tối phía sau,về hai người phụ nữ đứng giữa ranh giới của hai thế giới,và về một tình cảm nảy sinh trong lúc không ai dám gọi tên.…
sinh tử văn, He , ngược, tôi cũng không biết tôi viết truyện ngược hay hài=)) mọi người cứ đọc thử để cảm nhận ha…
bạn có biết vì sao trong tình yêu, người đến sau lại luôn là người được yêu nhiều hơn không?…
morri hôm nay tạm ngưng làm việc, cảm ơn quý khách đã ghé thăm.…
anh sống trong thế giới phồn hoa mỹ lệ, thế nên tự cho mình cái quyền được "tam thê tứ thiếp"…
câu chuyện về tình cảm gia đình, về mối quan hệ giữa cha con rất sâu sắc nhưng có 1 màng ngăn cách . Khiến họ chẳng thể gần nhau dù rất muốn....…
Tôi không trở lại để giết người. Tôi chỉ đến lấy lại phần của mình. Phần mà chúng ta từng đổ máu để có được. Không hơn. Không kém.…
FANFIC GEMINIFOURTH PONDPHIWIN JOONGDUNK WINNYSATANG LÃNG MẠNG NGỌT…
;mưa tháng ba, mưa đầu hạ, mưa cuối thu. bất kể là mưa mùa nào em vẫn có thể trở thành ô cho chị; #lýa…
Truyện ngắn 🤧Tui biết giọng văn trẩu không chịu được, nhưng ráng đăng để kỉ niệm huhu ಥ‿ಥ…
"Winny ơi, nay em đi làm về mệt quá àaaaa""Satang của anh mệt lắm hả? Ăn cơm ngoan rồi anh hát ru em ngủ nhá"FANFIC KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT!…
Một chàng trai mắc chứng trầm cảm , chưa bao giờ cảm nhận được hạnh phúc nhưng mọi thứ đã thay đổi kể từ khi cô gái ấy xuất hiện…
"chị ơi, khi nào thì ta sẽ thành một đôi?""chị ơi, khi nào thì chị mới nói chị yêu em""chị ơi, chị ơi, em phải đi rồi"…
Tự sự của chính mình.Đề cặp đến:Sefl-Harm, mother issue, anger issue…