Sủng Hậu Như Mạng
Truyện : Ngôn tìnhThể loại : Xuyên không gianTác giả của truyện : HanriTruyện này mình chưa xin phép tác giả nên các bạn đừng COPY hay đem truyện mình đăng trên Wattpad đi đâu cả...CẢM ƠN CÁC BẠN !…
Truyện : Ngôn tìnhThể loại : Xuyên không gianTác giả của truyện : HanriTruyện này mình chưa xin phép tác giả nên các bạn đừng COPY hay đem truyện mình đăng trên Wattpad đi đâu cả...CẢM ƠN CÁC BẠN !…
Nhân vật: Lại Quan Lâm x Hữu Thiện Hạo Thể loại: Thanh xuân vườn trường, khó ở ngạo kiều đẹp trai công - mặt dày đeo bám dễ thương thụTình trạng: On goingLet's enjoy ~~~…
[041720] Inspired by a plot from a cute girl in the miracle place✨-orangechild…
là amy các bn có hiểu ko…
Đây là đoản mk tự viết bao gồm cả HE và SE…
Story By: bachhvann2003 Cấm EDIT ; CHUYỂN VER ; ĐẠO Dưới Mọi Hình Thức…
NNOCNT Ngoại truyện full…
Okami Inari là một nữ sinh trung học bình thường, tuy nhiên cô đến từ gia tộc okami nổi tiếng về chuyện thờ phụng thần linh. Một ngày, có một cậu học sinh với mái tóc bạch kim: zenkou gin chuyển đến học cùng lớp với cô. Cậu ta tự nhận là một kitsune (cáo tinh) và là zenkou ( hồ tiên phục vụ cho thần Đạo Hà Inari), cậu nói cô chính là người kế nhiệm cho thần Đạo Hà và phục vụ cô như một vị thần.…
*Lưu ý: tất cả nhân vật trừ đứa dẫn truyện trong đây đều thuộc về Omniscent Reader's Viewpoint**BÙM!*quả bóng sắt đó nổ tung, mọi thứ tối đen đi.Cảm giác như người bị xé ra thành mấy mảnh. Nói chung là đau vcl ra.Vậy mà giờ sao tôi lại trên cái tàu điện này?Tôi nhớ là từ trước đến giờ mình có bước lên tàu một lần nào đâu???Bên cạnh tôi là hai người cực quen, hình như hơi giống mấy nhân vật trong Omniscent Reader's Viewpoint mấy bữa nay đọc ấy nhể.Hểeeee????Vậy đây chính là chuyển sinh trong truyền thuyết sao trời?!...Aigoo, cuộc đời đầy đau khổ của tôi...Chúng mày có cần thiết phải đưa đẩy đến có đó không hả trời...?…
Mạt thế, trọng sinh…
"Dưới bóng chiều tà, đường lớn bắt đầu nhộn nhịp hơn, kẻ đi người về, qua qua lại lại tạo ra một khung cảnh phố thị. Nó tràn ngập sự hối hả chen lẫn sự háo hức của mọi người, có thể là do muốn mau chóng về nhà sum vầy với những người thân thương, hoặc bận rộn cho những buổi hẹn. Ngay trên tầng cao của một toà nhà, tôi ngồi nhàn nhã trong một quán đồ uống nhỏ nhìn màn đêm buông xuống, lấn át nốt mảng ánh sáng sắp tàn kia. Mọi thứ thật đẹp về đêm, nhất là ở nơi thành phố nhộn nhịp này! Những vì sao ẩn mình sau những đám mây như còn e thẹn. Mặt trăng ngày một lộ rõ và sáng. Ước gì tôi có thể níu kéo khung cảnh này mãi!Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn, tôi nên về thôi! Nhưng, còn 1 tầng nữa tôi chưa tham quan, đã đến đây rồi, tôi không muốn phí những đồng tiền mình đã bỏ ra. Tôi đứng dậy, bỏ dở ly nước và bước tới quầy tính tiền. Rời quán, tôi bước vào chiếc thang máy đã lên đèn từ bao giờ. Tầng cao nhất, nơi mọi người truyền tai nhau rằng, bạn có thể ngắm một bầu trời đêm được đính vô vàn ngôi sao tuyệt đẹp. Có gì đó, nó như một bản năng, cánh tay tôi vô thức đặt lên chiếc tay nắm cửa sáng loáng. Cánh cửa bật mở, sự huyền ảo xâm chiếm đôi mắt tôiChào mừng đến với khoảng trời tuyệt đẹp của Ciel Nocturne!"© Ciel Nocturne | TayukaMavis | Luyến.© Bookcover | made by Vi.…
Fanfic Writer: Toppy Couple NanHongyok from Thailand Characters: Nann, Hongyok, Tina, Aom.…
Thể loại: Oneshot, OE, thanh xuân vườn trườngCouple: Noren…
Trên thế gian này, có 3 loại duyên phận.Vừa có duyên, vừa có phận. Thì thật may mắn.Không có duyên, nhưng lại có phận. Cái đấy gọi là sự trói buột.Nhưng có duyên lại không có phận. Thì lại chính là để bỏ mất nhau. Đáng tiếc.Và cái đáng tiếc ấy, lại dành cho anh và cô. Gặp nhau trong đời, nhưng chỉ lướt qua như người dưng.- - -Lưu ý: Truyện được làm nên chất xám của Điệp Điệp. Phiền làm người có văn hóa.…
❝why does everything turn to d i r t❞ rin brought in the big bad wolf to only find out he wasnt bad at all…
Tình cờ gặp hắn, tình cờ yêu hắn, hận thù bao lấy... Mọi thứ xảy ra như một giấc mơ khiến họ Khoong thể nào chấp nhận, liệu họ có thể hạnh phúc bên nhau??? Truyện đầu tay nên mong mọi người ủng hộ ạ! ::>_<::…
Khoảng cách thật xa vời để có thể chạm tới người đó. Muốn rút ngắn khoảng cách đó nhưng nó vẫn cứ mãi dài ra... có lẽ, sẽ chẳng bao giờ có thể với tới.....…