JaySonK | Nếu Địa Đàng Chẳng Còn Gì Để Nhớ
Không cắn trộm, vì miếng táo sẽ chẳng vừa nổi miệng ai.…
Không cắn trộm, vì miếng táo sẽ chẳng vừa nổi miệng ai.…
Thay từ đẹp trai sang đập chai…
Một hồi ức có thực !…
mọi thứ đều có vết nứt, đó là nơi ánh sáng chiếu vào…
── nắng hạ phủ lên ngôi trường một màu vàng ấm áp , có cậu nhóc khoa kinh tế mến anh khóa trên khoa truyền thôngthằng nhóc thịnh và anh khóa trênbản quyền ở đây không ở nơi khác , đừng mang đi đâu . mọi ý tưởng đều là chất xám moi móc cực khổ đừng copy cảm rất nhiều <3…
Có yếu tố NP, ma mị, câu dẫn...…
Chuyện cảm động không đến từ con người…
"Phượng tỉnh hay chưa không quan trọng,quan trọng là Rồng vẫn ở đó chờ."…
Vốn kiếp này tình ta đã viên mãn, nhưng tôi lại không ngờ nó lại đến mức này. Nếu như có thêm một cơ hội nữa ,tôi nhất định vẫn sẽ yêu em....…
"Cả đời này ta chỉ cần y là đủ."…
Truyện như tênTên như truyện…
" Em biết chứ ? Tử thần là một gã không hề thích đùa , hắn ta có thể bắt em đi bất cứ lúc nào , nhưng đã có lúc anh nghĩ rằng : anh đủ sức mạnh để khiến cho gã Tử Thần ấy không mang được em đi . Cuối cùng thì sao ? Chính anh , chính anh là người tước đi cơ hội sống của em..."…
Chân sóng vốn mềm mại cứ chầm chậm tiến vào bờ như một cảm xúc đến nhưng không ồ ạt. Sương mờ thì nhẹ, mong manh và chẳng cách nào nắm giữ. Chúng... đều mang tới gam màu của những điều chưa đặt tên. Giữa hai thứ ấy có khi chỉ là một cái "chạm" lưng chừng - ở giữa hai thế giới có và không, gần và xa, ở lại hay rời đi, nắm lấy hay buông ra.Sương mù buổi sáng phủ xuống mặt biển, khiến mọi thứ đều hiện diện nhưng chẳng rõ ràng. Ta nhìn thấy được, nhưng không thật sự biết nó sẽ dẫn về đâu, tựa một mối quan hệ gần như nắm được nhưng lại chưa từng trọn vẹn.Trong lớp sương đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào mép bờ rồi rút ra xa. Có khi, chúng đến rất gần, tưởng như ở lại, rồi cứ thế lùi ra, lập đi lập lại như một thói quen khó rời. Cảm giác giống như ai đó luôn bước đến điểm mà ta tưởng sắp rõ ràng... rồi lại tan vào mờ ảo trước khi kịp nói điều gì chắc chắn.Và chính ở nơi chân sóng chạm sương mờ, điều đẹp nhất, nhưng cũng day dứt nhất xuất hiện: có cảm xúc, có rung động, có khoảnh khắc, nhưng chẳng bao giờ đủ mạnh mẽ để gọi tên.'Chỉ là... những dòng tin nhắn... giữa hai người 'dưng'. ... ngày ấy, nơi này, hai người... và một câu chuyện cũ... tựa như vòng lặp chẳng có hồi kết?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
"HỔ không ra oai nếu nó không bị coi là HELLO KITTY"…