Nàng là thiên tài trong thiên tài, trong một lần gặp sự cố trong phòng thí nghiệm, nàng đã xuyên vào một thế giới lạ của cổ đại.Nhưng chưa gì nàng đã lên kiệu hoa. -"aaaaa chết mất, làm cẩu độc thân 25 năm rồi ta còn chưa nếm mùi yêu đương tình cảm gì mà, sao lại lên kiệu hoa rồi, đã vậy còn gã cho 1 tên què nữa chứ. Cuộc đời của lão nương phải làm sao đây" Làm sao đây? Liệu cô nàng thiên tài trong thiên tài của chúng ta phải đối mặt với thứ gì ở cổ đại xa lạ?…
Em tin rằng, ở đâu đó trên thế gian, có người vẫn đang đợi em từng giây từng phút. Kẻ đó cười vì em, đau vì em, hạnh phúc vì em, tổn thương vì em. Kẻ đó ngốc nghếch đợi chờ. Kẻ đó.. yêu em.. yêu em.. đợi em.. yêu em..p/s: để tiện đọc theo các chương :) hãy kích chuột vào Bảng nội dung góc trên bên trái và theo dõi chương tiếp theo nhé :3 <3…
Câu truyện xoay quanh chàng trai Kaito Kuroba 17 tuổi và các bạn của cậu. Để tìm ra cái chết của ba cậu 8 năm trước, khi cậu biết được ba mình là siêu trộm nổi tiếng Kaito Kid, cậu đã thay thế ông và hoá thân thành Kid để tìm ra cái chết của ba mình,...…
câu chuyện kể về 1 cô gái bình thườg mang trong mình lời nguyền không thể yêu và 1 cuộc đời bất hạnh, nàng cứ sống như thế cho đến khi 1 ngày nọ, nàng đã gặp được người có thể thay đổi số phận của nàng......…
" Anh ơi, hôm nay đến công ty rước em được không ?"" Rước em sao, sao em không tự về nhà như bình thường."Tiếng người con trai thở hỗn hển vì đang làm một điều gì đó. Cáo gắt nói với cô bằng giọng điệu khó chịu." Em có món quà muốn..."Tút _tút _tútTiếng đầu dây bên kia tắt lịm làm cho cô chưa kịp định hình với bó hoa trên tay.Hôm nay là ngày kỉ niệm 5 năm anh và cô quen nhau. Năm năm thật sự quá dài đối với một mối quan hệ thô sơ như vậy. Cô tự chấn an lòng mình sau đó gượng cười nhìn bó hoa.Đoạn đường từ nhà đến công ty khá xa, vì sáng cô định bây giờ anh sẽ đến rước cô và hai người cùng nhau đi nhà hàng. Đúng là người tính không bằng trời tính.Cô đã cố gắng bận một chiếc váy ngắn mà lúc trước anh tặng cô. Đã dùng hết tự tin để mang một chiếc giày cao gót đen, làm cô sưng tấy cả chân, bước đi khó khăn." Anh rất mong chờ một ngày nào đó em sẽ bận váy và mang giày cao gót. Em chắc chắc sẽ rất đẹp."Đó là những lời anh nói ở mấy tháng trước khi nhìn cô suốt ngày đến công sở chỉ có quần tây và áo thun." Những lời này anh còn nhớ chứ."Cô đành lê từng bước nặng nề trên con đường dài đăng đẳng. Bóng đèn vàng soi bóng người con gái đang khóc. Cô luôn cầm chiếc điện thoại trên tay, lòng luôn mong chờ một cuộc gọi từ anh và nói vài câu giải thích, nhưng mãi chả có." Đi đâu vậy cô em ? "Từ xa có ba bốn thanh niên ám gần lại phía cô, đôi môi mỉm cười ghê gợn kinh tởm.Cô đi sang bên nào bọn chúng điều ám sát cô. Căn bản là không cho cô đi dễ dàng như vậy." Mấy người muốn gì."Cô ngư…
"Hải An này.""Ừ.""Hình như tất thảy may mắn đời này của em, đều đã dùng hết rồi."Cô quay sang nhìn anh, đôi mắt nâu dẻ như phản chiếu bầu trời sao trên cao, khẽ khàng lấp lánh. Anh hiểu ý cô muốn nói là gì. Anh đưa tay vén những lọn tóc loà xoà trên mặt cô, miệng nở một nụ cười dịu dàng. Anh nhích người, ghé sát thì thầm vào tai cô câu nói đặc biệt dành riêng cho cô. Ngoài cô ra, Không ai được phép nghe thấy. Kể bầu trời đêm, kể cả những đốm sáng trên kia cũng không được."Anh yêu em.""Trong bao lâu?""Cả đời."…
" Đứng lại"_ âm thanh trầm thấp, khàn khàn của nam sinh vang lên làm cho Tiểu Bạch vô cùng lo lắng, do sợ nếu đi tiếp sẽ bị đánh nên cô chầm chậm xoay người lại, ngay khi đầu quay lại hướng về phía giọng nói vang lên thì bắt gặp Tạ Châu Dương đang ngậm kẹo mút nhìn cô chằm chằm. Bỗng lại có tiếng vang lên : " Nãy giờ chạy đi đâu vậy hả bánh trôi ?"Giọng điệu cợt nhã kết hợp với dáng vẻ phóng túng của anh đã dọa cho cô ghi nhớ hình ảnh của anh từ đại ca ngầu lòi thành lưu manh vô liêm sĩ. Cô khẽ run người đáp: " Em đi nộp bài cho thầy chủ nhiệm ạ" Tuy lời cô đáp nhẹ nhàng, bình thường nhưng trong mắt anh thì lúc này cô đang làm nũng, điềm đạm, dễ thương giải thích với anh làm cho lòng anh râm rang cả lên, hai tai bắt đầu mất khống chế đỏ lên, trong lòng anh cỗ vui sướng đang trào dâng nhưng bên ngoài lại sợ mất mặt nên chỉ trả lời lại : "ừ" khiến cô có chút không hiểu con người trước mặt có bị vấn đề gì thần kinh không, sao mà lại cư xử kì lạ như thế. Kêu cô lại chỉ để hỏi vậy thui ư hay thấy cô ngốc nghếch muốn trêu ghẹo, không nghĩ nhiều cô xoay người đi mất khiến cho bé Dê nhà ta ngơ ngác không biết làm sao đến khi bóng dáng của cô khuất sau cửa phòng giáo viên anh mới hoàn hồn. Lúc này anh mới hiểu rằng năng lực ăn nói quan trọng đến nhường nào, chỉ là muốn ở chung một chỗ với con gái người ta thôi mà do ăn nói cục súc đã dọa cho người ta chạy mất.p/s: đây là bộ truyện đầu tay mình viết , còn chưa quen lắm mong mọi người đọc ủng hộ mình nhen, cảm ơn mọi người rất nhiều…