Fourth Nattawat đang chuẩn bị đón người yêu về sau cuộc vui của hắn ta, liền nghe thấy người anh ta yêu không phải là mình để chọc giận hắn bằng cách kết hôn với anh trai của người yêu mình. Cuộc tình của câu không biết sẽ đi về đâu? Liệu cậu có thật sự đúng đắng khi đưa ra quyết định này?…
❣️Tác giả:Tiểu Thất Tể/小柒崽❣️Thể loại:Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Khác,Sủng❣️Nguồn:monkeyd❣️Trạng thái:Full❣️Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, HE, Hiện Đại, Chữa Lành, Ngọt, Dưỡng Thê, Gương Vỡ Lại Lành❣️Team dịch: Cá Mặn Rất Mặn❣️Giới thiệu:Tôi đã chết vào năm anh ấy yêu tôi nhất.Khối tài sản khổng lồ, anh ấy nói buông là buông.Cùng tôi chôn mình trong biển lửa.Mở mắt ra, tôi trở về mười năm trước.Khi đó chúng tôi vừa kết hôn, và tôi ghét anh ấy nhất.Tôi chạy đến công ty của anh, lần đầu gặp lại, nghẹn ngào nói: "Thời Thiên Yết, xin lỗi anh."Anh thoáng ngẩn người, ánh mắt trầm lặng: "Nói đi, lần này em lại định hành hạ anh như thế nào?"…
Truyện: Mẹ ơi! Ba kìaTác giả: Cỏ DạiThể Loại: Bách hợp, Hài Hước, ngọt, H,Tình cảmVăn án:Trần Kha 26 tuổi là kẻ chuyên móc túi, tính cách vui vẻ, không thích con nít vì có luôn nghĩ đám trẻ con luôn phiền phức, tính chất ham tiền vì từ nhỏ đã tự mình sống không có người thân nào cho đến 1 ngày xuất hiện 1 cô bé tên Tứ Sở Văn cứ nằn nặc nói cô là ba con bé rồi đu bám theo không rời. Trịnh Đan Ny 25 tuổi, nàng là mẹ ruột của Tứ Sở Văn tính tình rất ôn hòa và yêu trẻ nhỏ... Khi chồng mất nàng không dám nói với con gái về điều này nên giấu đi, thấy Trần Kha khuôn mặt giống y đúc chồng mình nên thuê cô chăm sóc, chơi đùa cùng con gái mình thế người ba quá cố của con bé và dần dần cả 2 nảy sinh tình cảm với nhau, Trần Kha cũng chăm sóc luôn cho Trịnh Đan Ny về mặt tình cảm, và những đêm nồng nàn.... link truyện: https://www.wattpad.com/story/220241074?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=keydee0809&wp_originator=G5BJ%2FILpnYBTALEemGMACJ9H%2B%2BOrYGcfRXQZ1Uu5FwHfqwXfdgrB8sp0Cxwm9Jl%2FIIfUVh585r1AmjZt4hV9yMzGyWWBvpj%2FLe32%2FGj1kWNPehX8AAW4TOXj2VRp1BX2…
Dom/sub dynamicsBakugou học cách chấp nhận bản năng Sub của mình sau khi cố chôn giấu suốt hai năm trời dưới sự giúp đỡ của Todoroki Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác!Link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/59552092?view_adult=true&view_full_work=trueTiến trình fic gốc: 50/67 chương…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…