Giới thiếu một tí về tôi
👁️👄👁️💞💅…
👁️👄👁️💞💅…
Ảnh là của mẹ lớn và là bé sắp về của mình nhé ❤️ Mình nuôi các bé : Yolo Tae Dope Jin Iknow RM Chick Hope Taeschool ss2…
Đang sống trong 1 cuộc sống yên bình, bỗng dưng một ngày, Kotori tìm ra một Teigu huyền thoại "Murasame"... Rồi cuộc sống của cô bé sẽ ra sao...------------------------------Fic này chỉ là fic hư cấu.Xin lấy 1 số ý trong bộ anime "Akame ga Kill"…
:Ngươi khổ quá rồi... Kiếp này, mong ngươi hạnh phúc............:Phải, em không phải người của thế giới này....:Anh sẽ ruồng bỏ em sao.....Yoongi…
tôi yêu lắm cái quá khứ, hiện tại và cả tương lai của chúng ta…
Nếu bạn thích câu chuyện như thế nào hãy bảo mình một câu chuyện hường phấn hay buồn tùy thuộc vào bạn…
Luna_Homa, HomaRaidess, YoloHouse…
Okay, ship ngầm, ship ship và ship, haha, một phần nhỏ là vậy thôi...Chứ đơn giản là viết về tưởng tượng của một quá trình tốt đẹp hơn kịch bản gốc. Mọi thứ sẽ KHÔNG HOÀN TOÀN giống trong game. Tui sẽ tạo ra Ending khác. Như mấy phần MOD ý :v " Bất kì ai cũng có quyền hạnh phúc "" Có quyền được sống, có quyền được yêu, có quyền đứng dậy sau những tổn thương, nên tôi nghĩ tôi có quyền biến mất. "" Rồi cái gì cũng sẽ thay đổi, kể cả vũ trụ này! "…
Ahmet ve mehmetin simdiden birbirlerini koruyup kollamasi…
ờmmmm......mình 6 phẩy văn nên đừng mong đợi gì nhiều :<…
Nói với em... Xuân,Hạ,Thu,Đông bốn mùa đều yêu thích. Nói với em... Là năm, là tháng, là ngày quẩn quanh. Nói với em...Là nhớ, là yêu, là can tâm tình nguyện. Nói với em... Bên kia đại dương bao la ấy tất cả đều là nhu tình.…
nội dung kể về một cô gái đụng phải hot boy lạnh lùng của học viện bighit từ đó cô rơi vào cảnh bế tắc…
Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…
Kısacık molalarda tanıdılar mutluluk denilen kelimeyi…
"Người đời gọi ta là Yêu Nghiệt. Cũng bởi vì sinh ta mà mẫu thân vong mạng. Cũng bởi vì sự xuất hiện của ta khiến phụ thân bệnh nặng quấn thân... Lâm gia xem ta là sao chổi. Bách tín mắng ta là tai ương... Người bên cạnh ta rốt cuộc không có lấy quá điểm tốt đẹp. Người như ta ngươi thật sự không sợ sao?""Nàng là Yêu Nghiệt cũng được. Tai Ương cũng được. Ta chỉ cần biết nàng là nữ nhân của ta, là người ta nguyện dùng cả đời này để bảo vệ. Bất cứ ai dám miệt khinh nàng, ta liền tiễn kẻ đó về Tây Thiên. Bất cứ ai dám ý đồ xấu hại nàng, ta liền không tiếc trừ bỏ. Nguyện có thể đứng bên cạnh làm trường kiếm hộ nàng một đời bình an."…