Thể loại tương tự nhật kí vì thể nó sẽ có hơi tùm lum, ngày đăng thì tùy tác giả muốn... Sẽ được tổng lại bằng một ngay của đi học và những chuyện mà tác giả gặp khi đi học. Chắc sẽ có số chương khá dài, bắt dầu viết từ năm tác giả lớp 4...Đọc chuyển vui vẻ^^…
Thể loại: Đam mỹ, thanh xuân vườn trườngĐộ dài: dự kiến 20 chươngNhân vật chính: Thế Trung - Đông MinhTác giả: Mingbao ChanNguồn: camthuongthiemhoa.wordpress.com~ VĂN ÁN ~Trên đời này, có vô số chuyện hoàn toàn ngang trái, người ta đã biết là không nên nhưng vẫn không thể nào né tránh.Ví như, hắn cứ khăng khăng nghĩ rằng mình thích người con gái ấy, cho đến khi nhận ra bản thân đối với người con trai bên cạnh thật sự không thể buông rời.Giữa hai mái đầu ngắn, giữa hai bóng dáng cao cao lúc nào cũng song song sánh bước, có nên chăng tồn tại một thứ gọi là tình yêu?..."Tôi cho cậu một câu hỏi trắc nghiệm, nhất định phải trả lời cho tôi.""Được.""Giữa tôi và cậu rốt cuộc là gì?" A.Tình thân B.Tinh bạn C.Tình tri kỷ tri âm D.Tình yêu"Tình thân? Tôi và cậu đâu hề có quan hệ huyết thống.Tình bạn? Có thể loại bạn bè nào lại phức tạp như chúng ta không chứ?Tình tri âm tri kỷ? Bên nhau nhiều ngày như thế, nhưng không khi nào chúng ta thật sự hiểu ý nhau, thật sự bao dung nhau. Cái gọi là tri âm tri kỷ này thật sự không dám nhận.Tình yêu...""Giữa chúng ta thật sự tồn tại tình yêu có phải không?""..."Tôi thật sự không biết...Vậy hãy để cả tôi và cậu cùng tìm câu trả lời, có được không...?…
Ayo, sau đây là một bộ truyện mà mình nghĩ ra:Một cô gái tên Thiều Như Anh mua một cuốn sách nọ và sau khi cô đọc xong thì cô lại xuyên không vào cuốn sách ấy. Nhiệm vụ của cô là phải thay đổi cuộc sống của nữ phụ. Vậy thì cuộc sống của cô sẽ ra sao đây? Mời các bạn đọc ❤❗Lưu ý❗: Truyện sẽ có những từ thô tục, drama, girl love. Ai kì thị xin đừng đọc!…
"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…