Cảm nhận về tình yêu
Những cảm xúc của những cô gái từng trải (he nhìu)…
Những cảm xúc của những cô gái từng trải (he nhìu)…
Duyên phận là do cả hai ta sắp đặt, không vì lý do gì cả…
Đôi khi em hi vọng câu chuyện của chúng ta chỉ là một giấc mộng ban trưa, để lúc e tỉnh dậy sẽ không nhớ nữa, không nhớ là không đau lòng…
Đây là lần đầu viết truyện của mình , mong mọi người góp ý nhé…
bị mê nụ cười của anh íii<3…
ủng hộ tui ae 🗿, Truyện dài vcl ra…
Những giấc mơ mang đầy những nhung nhớ về một quá khứ và một bước chân về tương lai.…
Đây là truyện Ngôn tình :)…
Một đoạn ngẫu hứng của bơ đậu con kiêm vòng cổ con.Mong được góp ý nếu thấy không hay ạ.…
Nhất Niệm Thành XuânTô Diên Hạ từ nhỏ đã hiểu rằng không phải gia đình nào cũng là chốn bình yên. Cô lớn lên trong sự im lặng và những vết nứt vô hình, dần tập quen với cảm giác không ai thật sự ở bên.Tần Hạo Dương chưa từng có một nơi gọi là nhà. Anh học cách tự mình đứng dậy sau những lần vấp ngã, giấu đi sự mệt mỏi sau nụ cười hờ hững.Hai con người, hai cuộc đời lặng lẽ va vào nhau giữa những ngày thanh xuân. Họ ngỡ rằng đã tìm thấy một chốn để dừng chân, nhưng liệu thanh xuân có đủ dài để giữ họ ở lại bên nhau?…
Mn nhớ ủng hộ truyện mình nha, Vì lần đầu viết nên không hay cho lắm!Thông cảm:<…
Nhật ký của kẻ mộng mơ và cái giá phải trả…
Vì muốn theo đuổi học bá mà cậu từ một học sinh đứng bét nhất trở thành học sinh giỏi . Và chuyện diễn biến tiếp xảy ra.…
Yapongg say hi, lần đầu viết trên này, thông cảm ạ hihi…
xuân, anh tặng em hoa đào hạ, anh sẽ là những cơn mưathu, anh mang em những chiếc lá phông vàng đông, anh nguyện làm hơi ấm của em. by @shmerlyyy từng mẩu truyện mang nội dung riêng biệt không liên quan đến nhau và nhân vật cũng khác.…
"Vậy thì, anh sẽ la vũ trụ của em." Nói rồi cô đặt lên môi anh một nụ hôn dài, không bốc cháy, mạnh mẽ mà nồng nàn, êm ái như lần đầu cả hai tìm thấy nhau. "Mãi mãi." cô thầm nghĩ nhưng vẫn bị đắm chìm trong sự hạnh phúc vô tận. Cô biết, người cô yêu đang thật sự ở đây, sau bao nhiêu năm mới có thể được ở bên nhau.Dưới ánh trăng dát vàng, hai người đứng hôn nhau, thật lâu tựa như mãi mãi không bao giờ ngừng. Nụ hôn ấy mang theo bao nhiêu sóng gió, nhẹ nhàng cuốn trôi , nhẹ nhàng gạt bay đi tất cả. Trong giây phút này, cô và anh chỉ có nhau. Lúc đó, nhẹ nhàng rơi xuống, thướt tha, dịu dàng, hai bông đào. Cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, hoa đào vẫn ở bên nhau, cùng đáp xuống mặt đất dưới chân Như Xuyến và Thế Minh. Thật thanh thản, bởi vì họ biết rằng, họ thuộc về nhau mãi mãi.…
Ko có j hiển thị:'>…