Chào mừng đến với vùng đất thần tiên______Tên: Enigma lạnh lùng của Beta KangCouple: Choi Yeonjun× Kang Taehyun[Yeonhyun)Couple phụ: Choi Soobin× Choi Beomgyu[Soogyu]Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, nhất công thụ, chút ngược, abo, Enigma×Beta, sinh con, đánh dấu, truy thê, kết happyChapter: 100[ dự kiến]Start: Không nhớEnd:?…
Câu chuyện mở ra tại Hắc Phong Lĩnh, vùng biên giới phía Bắc nước Đại Vũ. Bối cảnh là Đại Vũ triều năm thứ ba trăm sáu mươi mốt, thời kỳ đế quốc suy tàn, thiên tai triền miên. Triều đình chỉ còn là cái vỏ rỗng, quyền lực thực sự nằm trong tay các thế lực cát cứ và quyền thần, khiến vùng biên thùy trở nên hỗn loạn, nơi mà mạng người còn rẻ hơn cỏ rác.Phong Vô Kỵ là một thiếu niên mười bảy tuổi, sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt đó bằng cái nghề "nhặt xác" - công việc thấp kém nhất để kiếm sống. Dù gương mặt lấm lem bùn đất, đôi mắt hắn lại sáng rực, toát lên vẻ lanh lợi và ương ngạnh. Vật bất ly thân của Vô Kỵ là một thanh đao, nhưng nó trông giống như một miếng sắt dài gỉ sét, lưỡi cùn, được hắn mang theo từ khi còn là một đứa trẻ bị bỏ rơi.Định mệnh ập đến khi Vô Kỵ đang lục lọi giữa bãi chiến trường đẫm máu của một vụ thanh trừng bang phái. Hắn tìm thấy một lão giả mặc áo bào xám đang thoi thóp. Lão dùng chút sức tàn cuối cùng, trao cho Vô Kỵ một miếng ngọc bội hình rồng màu xanh biếc (Long Ngọc) và dặn dò hắn phải mang nó đến Ẩn Long Cốc, tuyệt đối không để Huyết Sát Giáo đoạt được.Lời trăn trối này ngay lập tức kéo Phong Vô Kỵ vào vòng xoáy chết chóc.Câu chuyện khép lại chương đầu tiên khi tên cầm đầu Huyết Sát Giáo lập tức phát tín hiệu, báo cáo về tung tích của "Long Ngọc" và "một kẻ mang huyết mạch kỳ lạ". Ánh trăng khuyết hơi ngả sang màu đỏ nhạt trên bầu trời đêm báo hiệu rằng một thời đại hỗn mang sắp sửa bắt đầu…
"Em tìm tôi từ cuối đông sang hạ, rồi từ hạ sang đông, tôi mất mười năm mới tìm lại được em. Nhân quả thật không công bằng. Trái tim tôi đóng băng, tôi biết rằng mình cũng giống nhưng em lúc đó. Hai ta rời nhau, xuân hạ thu đông không còn. Chỉ còn một mùa đông vĩnh cửu." ***"Còn ở đây..." - Cậu chạm vào vết sẹo nơi đầu gối y. "Cậu vì cõng tớ mà ngã, ở đây, ở đây nữa..." Jimin chỉ khắp nơi. Hàng lệ tiếp tục tuôn trào.Kim Tae Hyung thấy vậy bối rối lấy tay giúp cậu gạt chúng đi, nhưng không được. Nghĩ hồi, Tae Hyung kéo cái đứa mít ướt kia lại, hôn thật kêu hai bên khoé mắt Jimin. Cậu nín ngay lập tức, sững người tại chỗ. Bốn mắt nhìn nhau. Jimin nhìn xuống nói:"Được rồi, tớ...tớ tha cho cậu lần này. Tớ biết hết đấy. Cậu mà vì tớ mà bị thương nữa, tớ sẽ giận đấy biết chưa ?" - Cậu khẽ chạm vào mặt Tae Hyung.*** Mong mọi người ủng hộ. Fanfic Vmin đầu tiên của mình. Đếm view từng ngày. Thật đó. Nếu có hứng thú các bạn đón đọc và đóng góp ý kiến.…