Không phải là tớ không muốn đi chơi cùng cậu, cùng đi ăn uống, quan tâm khi cậu bệnh, nắm tay đi dạo phố , nắm tay khi dạo phố, vòng tay ôm khi được cậu chở hay ghen khi cậu gần gũi với một ai đó ... Nhưng với tư cách là gì đây là bạn hay là một người đơn phương cậu ???…
Thiên Tỉ chăm chú nhìn vị ca ca bên cạnh đang ngẩng đầu ngắm sao, không nhịn được liền nói:- Đường Dài ca, có thể không thực hiện PJ Thế Mậu Thiên Giai không? Làm từ thiện sẽ tốt hơn nhiều...- Từ thiện cũng có nhiều người đã làm. Ca chỉ muốn một lần cho mọi người biết đến một Thiên Tỉ tuổi mười lăm tài giỏi thế nào. Giống như những ngôi sao kia, ngẩng đầu là có thể thấy. Nói xong, một tay chống ra sau, một tay chỉ lên ngôi sao sáng nhất đang lấp lánh trên bầu trời đêm, anh mỉm cười đầy tự hào. Ngước lên theo hướng ca ca chỉ, đôi mắt trong veo tĩnh lặng phản chiếu ánh sao chợt có chút bối rối. Thiên Tỉ cúi mặt, làn mi cong cong rũ xuống.- Tình cảm của mọi người em đều hiểu được, không cần phải khoa trương... em chỉ là một người bình thường...Đường Dài thôi ngắm sao, quay sang nhìn đứa nhỏ đang lo lắng, mỉm cười xoa đầu:- Ngốc tử, em đã làm mọi người động tâm. Những người không biết sẽ đi tìm hiểu và yêu mến em. Em hoàn toàn xứng đáng với những gì ca làm cho em. Chẳng phải có người còn muốn đưa em đi du lịch khắp nơi đó sao?- Em nhất định không hưởng thành quả người khác cho dễ dàng như vậy. Em sẽ chăm chỉ, lớn lên có thể tự mình đi được.- Em ngoan như vậy thật muốn làm vài cái PJ kiểu kia nữa. Đường Dài vui vẻ trêu đùa.- Không thể, em nhất định không vui. Thiên Tỉ vội vàng ngắt lời, đôi mày nhíu lại xem ra rất nghiêm túc, dứt khoát không coi mấy lời ca ca nói là trêu đùa.- Được rồi, ngàn vạn lần làm theo ý em. Em vĩnh viễn là người mà chúng ta muốn được vui vẻ, muốn bảo hộ cả đời.…
Vâng, tiêu đề chính là như thế đấy, các bạn không nhìn nhầm đâu ạ. Có câu nói hoài niệm tình yêu học trò như này :'' Lời hứa tuổi 16-17 chẳng hề nông cạn qua quýt, chỉ là chúng mình không đủ sức thực hiện thôi''. Đm lúc ấy mình đã nghĩ ai phát minh ra câu này chuẩn vlll, tuổi học trò ăn còn chưa no, lo còn chưa tới, làm sao đủ năng lực mà thực hiện những lời hứa từ hồi còn trẻ con :) . Vì sợ ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của Quang Minh, nên mình giấu tên thật và gọi tên giả của nó là Minh Tuấn nhé . Mình vẫn luôn nghĩ cuộc đời xô bồ hối hả như vậy, ai hơi đâu trưởng thành rồi mà vẫn còn nhớ lời hứa năm xưa . But đéo, nhiều năm sau Minh Tuấn đã chứng minh là nó thực hiện được và tặng mình một cú vả đi vào lịch sử.…
Thể loại: Hành động, sức mạnh, bách hợp, phiêu lưu, tâm linhTâm sau khi trải qua một bi kịch đã thức dậy ở một thế giới xa lạ với hiểu biết của con người. Cô bị cuốn vào các tình tiết phiêu lưu, mập mờ giữa trần thế và thế giới tâm linh. Những mâu thuẫn, hận thù và khát vọng sức mạnh kiểm soát sẽ tạo ra sự mất cân bằng giữa hai thế giới. Tâm dù không muốn nhận đau thương nữa sau cái chết, nhưng trách nhiệm và sự ân hận thúc đẩy cô cùng với những người khác ngăn chặn mối nguy cơ đang lớn dần.…
Tỉnh dậy ở một thế giới xa lạ, chỉ có cậu cùng chút kí ức sót lại ở tiền kiếp. Màn đêm bủa vây nơi cánh rừng cậu đang đứng, ánh sáng của mặt trăng nhẹ nhàng phủ xuống bóng hình bé nhỏ. Cậu cần cho mình một cái tên, một mái nhà, một tia hy vọng giữa bốn bề cây cối. Đã qua một lúc, âm thanh của loài thú săn mồi phá tan sự tĩnh mịch của rừng sâu. Bỗng từ xa, một ánh đèn nhỏ le lói dần tiến về phía cậu. Bóng hình ấy dần lộ ra thanh niên cao ráo, một tay giữ đèn, tay còn lại nắm chặt cây gậy mộc có đính vài viên pha lê thô. Anh ta cất tiếng gọi. " Cậu bé ? Em làm gì ở rừng sâu thế này ? Nhìn em không có điểm nào giống Elf cả. Em lạc đường sao ? " Trước sự hỏi thăm và thái độ nhiệt tình của người con trai lạ mặt, cậu bé cuối cùng cũng mấp máy khóe miệng. ----------------------------------------------------…
chuyện tình của Vân Nam và Ánh Hào rất đẹp nhưng chỉ tiếc thay kiếp này không thể sống bên nhau tới già được chỉ có thể ngậm ngùi chờ đợi kiếp sau nơi mà con người chấp nhận đồng tính nơi mà anh và cậu có thể sống hạnh phúc với nhau cho tới già…