|atvncg| quả mọng
là một alpha trội nhưng bùi công nam lại thơm ngon, ngọt nước tựa một quả mọng chín trũng cành cây.all x alphaall x bcn…
là một alpha trội nhưng bùi công nam lại thơm ngon, ngọt nước tựa một quả mọng chín trũng cành cây.all x alphaall x bcn…
Bỏ lỡ nhau 6 kiếp người, ở kiếp thứ 7 này, người hãy nắm lấy đừng buông tay..…
các cô cậu phù thủy của trường harmony vô tình bị cuốn vào một cuộc chiến không hồi kết giữ phù thủy và Ma cà rồng trong suốt 200 năm qua…
"anh sẽ tìm khắp vũ trụ... ... cho đến khi tìm được em lần nữa"written by @imcorn…
Nỗi nhớ này ai thấu cho anh đây?…
Joongdok…
Nơi đây có những trang sách thơm mùi trà hoa nhài pha cùng mật ong...."Tôi viết về em nhé?".…
Số chương: 146 chươngTình trạng: hoàn edit, chưa betaTag: nghiệp giới tinh anh, đàn ông trưởng thành x phụ nữ từng trải, chênh lệch 10 tuổi, chuyện tình của nam nữ chính kéo dài qua nhiều năm, kết thúc HE.Bìa: Hổ GiấyVăn án:Người mới đi làm x Nam tổng tàiQuản lý chuỗi cung ứng x Ông chủ công ty công nghệHành trình thăng tiến trong sự nghiệp của Lương Phi từ 23 đến 35 tuổi từ nhân viên tuyến đầu trở thành cấp cao trong giới công sở.Trong buổi tiệc chia tay khi nghỉ việc, ông chủ tìm đến Lương Phi.Lương Phi nhìn anh ta và hỏi: "Chu Tổng, có chuyện gì sao?"Chu Bạc Ngôn chỉ nói hai chữ: "Hẹn hò."Lương Phi tròn mắt: "Không phải chúng ta đã nói rõ là đôi bên cùng có lợi rồi sao? Anh say rồi à?"Chu Bạc Ngôn đáp: "Trước khi em nghĩ xong, anh cũng không ngại tạo cho cô gái nhỏ một chút ảo tưởng về tình yêu lãng mạn."Lương Phi nói: "Anh chắc là muốn tạo ảo tưởng tình yêu lãng mạn, chứ không phải cho tôi thấy lòng người hiểm ác đấy chứ?"Chu Bạc Ngôn bật cười: "Sao có thể? Anh đâu thô tục đến thế."Lương Phi nhướng mày đánh giá anh: "Ồ, lạt mềm buộc chặt à? Anh đều dùng cách đó để chơi đùa lòng người sao?"Chu Bạc Ngôn không phủ nhận: "Nếu không thì em nghĩ dựa vào gì mà công ty anh có thể lớn mạnh như thế?"TRUYỆN ĐÃ MUA RAW ỦNG HỘ TÁC GIẢ…
Thanh xuân của mỗi người đều giống như một giấc mộng-đẹp, trong trẻo, nhưng không phải lúc nào cũng trọn vẹn.Với An Nhiên, đó là những ngày bình lặng trôi qua trong lớp học quen thuộc, nơi mọi thứ đều yên ắng đến mức chẳng có gì đáng để nhớ. Cô chưa từng nghĩ sẽ có một người đủ đặc biệt để khiến nhịp sống của mình thay đổi, càng không nghĩ rằng có một ngày, trái tim mình lại rung động chỉ vì một ánh nhìn thoáng qua.Cho đến khi Thừa Phong xuất hiện.Cậu là học sinh chuyển trường, mang theo một khoảng cách khó chạm tới, như cơn gió lướt qua mà không ai có thể giữ lại. Giữa hành lang ngập nắng, hai con người vô tình đi ngang qua nhau-không lời chào, không ánh mắt, nhưng lại để lại một dấu ấn rất khẽ trong lòng đối phương.Từ những lần chạm mặt tình cờ, những hiểu lầm ngốc nghếch, cho đến những khoảnh khắc tưởng chừng như đã bỏ lỡ, câu chuyện của họ bắt đầu bằng những điều nhỏ nhặt nhất.Có những rung động không ồn ào,có những cảm xúc không thể gọi tên,và có những người-chỉ cần xuất hiện cũng đủ khiến cả thanh xuân chệch đi một nhịp.🌿 "Thanh Xuân Tịch Mộng" - không phải là câu chuyện về một tình yêu hoàn hảo,mà là hành trình của hai người học cách bước về phía nhau, giữa những lỡ làng và do dự.Để rồi sau tất cả, họ nhận ra - dù có đi lạc bao xa,thì người ấy vẫn luôn là điểm dừng dịu dàng nhất trong những năm tháng đẹp đẽ nhất cuộc đời..…
ngắn gọn tôi viết Fanfic về OTP của tui của Umamusume ( phần lớn là Teimaku )…
Nếu có kiếp sau, ta sẽ không làm đế cơ, sẽ không làm Quý Phi của đại súc sinh hắn, sẽ không yêu người đã vạn tiễn xuyên tâm tỷ tỷ mình, sẽ không vì hắn mà sống trong hậu cung, sẽ không hi sinh cả cuộc đời vì giang sơn, sẽ không như hoa bỉ ngạn, cả đời chỉ biết trông chờ, sẽ không trở thành món đồ để bọn họ giao dịch, sẽ không 3 lần làm phi, sẽ không...…
Cover by: @AGLMCompany@HanMinSic…
lần đầu làm chuyện ấy…
Có những buổi trưa, ánh nắng trắng đến mức tưởng như mọi thứ đều đã được tha thứ.Người ta nói rằng nếu đứng trong nghĩa trang vào đúng thời khắc ấy,bạn sẽ gặp lại người mình nhớ nhất.Không phải trong giấc mơ.Không phải trong ký ức.Mà ở khoảng cách đủ gần để chạm tay vào nỗi đau đã từng chôn xuống.Chỉ là...phép màu nào cũng có giới hạn của nó.Bảy ngày.Bảy lần mặt trời đi qua đỉnh đầu.Bảy cơ hội để nói lại một lời chưa kịp nói.Có người quay về để được tha thứ.Có người ở lại để học cách buông tay.Và cũng có những tình yêu chỉ thật sự kết thúc khi cả hai đã cùng bước qua ranh giới cuối cùng của sự sống.…
*Đây là lần đầu mình viết truyện. Mong mọi người ủng hộ. Mọi người có ý kiến gì cứ nói để mình rút kinh nghiệm nha*…
Link tác phẩm gốc: https://archiveofourown.org/works/69374451…
🔞-Fic không dành cho người ăn chay -Fic siêu ngọt ngào, healing…
Thể loại: Ngôn Tình ,Truyện SủngTác giả: An Chỉ ManhTình trạng: Hoàn ThànhChương: 977Giới thiệu:Một lần lạc đường đi nhầm vào phòng Tổng thống cả nước đang coi mắt, vội vàng bỏ chạy nhặt được một tờ giấy, trực tiếp ném vào thùng rác lại rước lấy lệnh truy nã của tổng thống cả nước.Cận Tư Hàn có ba nguyên tắc: "Lúc thân mật, muốn chủ động. Cưng chiều em, không được trốn. Lúc tôi yêu, không được...... Ngừng."An Chỉ Manh muốn khóc, người kiêu ngạo lãnh khốc nay còn đâu! Yên lặng hạ quyết tâm không khuất phục trước quyền uy, nhất định phải ' chạy... '.(Đó là em trốn, tôi sủng, sủng đến mọi người hạnh phúc choáng váng, ngọt tới rơi răng, nảy sinh tính đồng lòng của mọi người)Nguồn: thichdoctruyen…