nét & nốt
bận học, bận hát, bận thương một người.học sinh trường nghệ thuật han noah đưa đón học sinh trường chuyên nam yejun đi học mỗi ngày.…
bận học, bận hát, bận thương một người.học sinh trường nghệ thuật han noah đưa đón học sinh trường chuyên nam yejun đi học mỗi ngày.…
"Ich habe mir selbst geschworen, dass ich die unschuldige weiße Rose vergessen würde, die mein Herz gestohlen hat. Ich fühle mich so feige, sie dem Mädchen zu schicken, das ich liebe" " Dieses Herz gehört dir, in dem die Bilder und Gefühle für dich aufbewahrt werden und der Geist über unsere schönen Erinnerungen schweift."___*---------*___*---------*___*---------*___*------* † † † †…
Học viện Amaranth - nơi giao thoa giữa mộng tưởng và hiện thực, ẩn mình giữa cao nguyên sương tím trải dài bất tận. Tòa nhà chính sừng sững như một lâu đài cổ, tháp chuông vươn cao chạm trời, những mái ngói xanh thẫm khắc phủ rune mờ ảo sáng lên khi đêm xuống. Bao quanh học viện là vườn hoa rực rỡ, nơi những loài kỳ thảo nở theo nhịp hát hoặc tỏa sáng dưới ánh trăng như tinh thể pha lê, khiến cả không gian chìm trong vẻ đẹp vừa lộng lẫy vừa bí ẩn.Thế nhưng, giữa vẻ đẹp lung linh ấy, tồn tại một truyền thuyết khiến cả học viện chìm trong bóng sợ hãi về hoa oải hương. Người ta nói, nếu một buổi sáng bạn bước vào lớp và thấy trên bàn mình xuất hiện một đóa hoa oải hương, thì sinh mệnh đã bị định đoạt. Chẳng ai biết nó mọc từ đâu, chỉ biết sau đó, rất nhanh thôi, học sinh đó sẽ chết. Giáo viên cấm bàn tán, coi đó là chuyện bịa đặt, nhưng nỗi ám ảnh vẫn bám riết, khiến mỗi học sinh khi ngồi xuống ghế của mình đều phải liếc nhìn mặt bàn với một niềm lo lắng khó gọi tên.Trong không khí ma mị ấy, K.T, hay Thiên Hoà - một học viên tưởng như bình thường - lại vô tình bị cuốn vào những ngày tháng đầy u ám. Cô không phải kẻ mang chí lớn, cũng chẳng phải thiên tài ma pháp, chỉ là một thiếu nữ muốn sống đời học trò bình lặng. Thế nhưng, sự xuất hiện của oải hương quanh cô đã khiến những bí mật bị phong kín của Amaranth bắt đầu rạn nứt, hé lộ một sự thật có thể đổi thay cả số phận học viện này.Amaranth không chỉ là nơi học tập, mà còn là vũ đài nơi ánh sáng và bóng tối luôn song hành.…
haruto mới chớm 27 tuổi vẫn không tìm thấy omega giúp gã ta tỏa ra pheromone mùi dessert wine.warning: H, OOC, lowercase.…
hôm qua ai chợt hỏingười thương định nghĩa saotôi hỏi em thế nàoem cào càovào lưng,vào má,rồi em ôm vàotrời đầy saolòng này nóng hổingười thương đây rồi._ trái tim còn cháy và tay còn cầm.…
Yapping (yap): là một từ lóng tiếng Anh rất phổ biến trên mạng xã hội, dùng để chỉ hành động nói liên hồi, thao thao bất tuyệt hoặc lải nhải về những chuyện vụn vặt, không quan trọng.Nghĩa tiêu cực: Nói quá nhiều, nói nhảm khiến người nghe cảm thấy phiền phức hoặc nhức đầu.Nghĩa tích cực: Chỉ việc "tám chuyện" thả ga, buôn dưa lê hoặc kể lể những câu chuyện thường ngày mà không mang ý nghĩa quá gay gắt.…
hgfdh…
Trang này tôi sẽ viết về cặp EnAsh và không nhận các cặp khácThông tin khác(Chuyện được viết bởi hai người và theo ý tưởng của hai người chúng tôi)Nhân vật: Enma,AshleyCó kha khá yếu 18+Thể loại: 1x1, girl x girl Lưu ý : ( phần này là lời nhắn của tác giả)Tôi sẽ rất vui nếu bạn góp ý cho tôi tôi sẽ cố cải thiện chất lượng tốt hơn( xin vui lòng góp ý văn minh và xin đừng đâm chọt cách hành văn của tôi)…
Sinh nhật anh, sinh nhật của mình,...mọi thứ đều không đúng, đành phải tìm anh để cầu cứu. "Mật khẩu điện thoại của anh là bao nhiêu?"" 84 55 86""Sao anh lại đặt mật khẩu nghe lạ vậy""Ba vòng của em"Cô lớn tiếng mắng: "Lưu manh! Làm sao mà anh biết?""Dùng tay đoán." Sắc mặt anh không đổi, "Dáng người rất đẹp."Câu chuyện tình yêu của Khánh và My, một câu chuyện ngọt ngào từ đầu đến cuối, không ngọt không ăn tiền!Tác giả: Quy Xác Bất QuaiLink: http://truyenfull.vn/nhan-biet-tinh-yeu/~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Truyện chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả, em thành thật xin lỗi.…
Trouvaille: Sự hài lòng nảy sinh từ những điều nhỏ xinh vô tình tìm thấy trong cuộc sống.Thế nên bộ truyện này là để bản thân mình thoả sức tưởng tượng thêm về những moment nhỏ xinh của hai anh em Yoon Jaehyuk và Haruto của Treasure. Hoan nghênh các bạn cũng yêu thích chiếc bè lá này như mình ghé thăm 💖…
Mười tuổi - đó là thời khắc khởi đầu cho mọi chuyến đi. Ở Paldea, Koharu Tsubame rời quê nhà với khát vọng vươn đến ngôi vị Pokémon Champion. Cô mạnh mẽ, kiêu hãnh, mang theo niềm tin rằng chỉ có thực lực và sự quyết tâm mới đủ để mở ra con đường phía trước. Cùng lúc ấy, tại vùng Galar xa xôi, Hoshikawa Anhcray cũng bắt đầu hành trình riêng với ước mơ chinh phục đỉnh cao, mang trong mình sự nhiệt thành và niềm tin giản đơn rằng mọi cố gắng đều sẽ được đền đáp.Hai con đường tưởng chừng chẳng bao giờ giao nhau. Nhưng định mệnh lại không đơn giản như thế. Từ Kanto đến Johto, từ Hoenn đến Sinnoh, từ Kalos đến Alola... bất kể Koharu đặt chân tới đâu, ở đó, bằng một cách nào đó, Anhcray cũng xuất hiện. Một thị trấn nhỏ ven đường, một khu rừng rậm âm u, một đấu trường náo nhiệt - không nơi nào có thể ngăn được những lần chạm mặt tưởng như ngẫu nhiên ấy.Với Koharu, sự lặp lại đó chỉ đem đến sự khó chịu. Trong đôi mắt cô, Anhcray luôn chỉ là một kẻ cản đường, một sự phiền phức vô nghĩa. Ánh nhìn cô dành cho cậu lạnh lẽo, đôi khi còn thoáng chút khinh bỉ, như thể đang tự hỏi vì sao định mệnh cứ phải bày ra trò đùa này hết lần này đến lần khác. Thế nhưng, Anhcray không vì thế mà lùi bước. Cậu ta vẫn luôn mỉm cười, vẫn kiên nhẫn, và bằng cách nào đó, vẫn để lại dấu ấn trong từng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi.Thời gian trôi đi, hành trình vẫn tiếp tục, và ước mơ vẫn còn ở phía trước. Thế nhưng, ở giữa những cuộc phiêu lưu, những chiến thắng và thất bại, một khúc nhạc khác dường như cũng đang…
𝐓𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐢𝐧 𝐜𝐨̛ 𝐛𝐚̉𝐧.ĐỘ DÀI: Không quá 120 chương THỂ LOẠI: Khoa học viễn tưởng (?)CẶP ĐÔI: Akaashi Keiji x Hinata Shoyo, All x Hinata Shoyo CẢNH BÁO: Truyện phi logic và nó được sinh ra chỉ để thỏa mãn bản thân mình thôi hahap/s: mình chưa viết chương mới vì chưa build xong world, btw design của từng char một thì mình sẽ update trước bên facebook…
[Xin phép để trống ạ.]…
" Anh tưởng rằng mình đã lạc mất em rồi. Nào, bây giờ hãy đến bên anh. Có được không ? "…
"Anh ơi, em bảo em là người yêu kiếp trước của anh, anh có tin không?""Ừm...""Ừm lần này là tin hay không tin?""Tin." Junkyu dựa đầu vào vai em, đôi mắt lim dim nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực ngoài cửa sổ. Ánh nắng vào ngày cuối đông không hề gay gắt chút nào, ngược lại rất đỗi dịu dàng sưởi ấm từng ngóc ngách trong căn phòng trọ nhỏ, khẽ khàng len lỏi sưởi ấm luôn cả một góc mềm mại nhất trong tim Junkyu tự lúc nào. Một lúc lâu sau, lâu đến mức Ruto tưởng anh đã ngủ mất rồi, thì bỗng nghe giọng anh đều đều truyền tới từ hõm vai mình: "Mặt trời nhỏ, kể anh nghe về chuyện tình hai đứa mình ở kiếp trước đi."…
Những ngày không-lặp-lại, tôi gọi đó là những ngày SỐNG. Bạn có từng đếm mình đã SỐNG được bao nhiêu ngày?…
đôi lời gửi các reader:"Tớ viết fic này dựa trên series phim "maze runner"-một bộ phim tớ khá là thích nên cũng muốn dựa trên phim kết hợp trí tưởng tượng của tớ nữa :33"…