Đây chỉ là do mình quá thích những mmt của chàng và nàng nên hình thành nên trí tưởng tượng cũng như máu ship trong đầu. Từ đó viết nên câu chuyện phi thực tế này. Thực tế như thế nào thì mình không quan tâm, đây chỉ là thỏa mãn máu shipper trong người, nên ai thích thì ủng hộ mình, không thì không cần quan tâm. Mình không nhậ n gạch đá.…
vào 1 ngày nọ 3 ng bạn thân sau khi tan học rủ nhau đi ăn kem bất ngờ một sự cố nhảm nhí vô tình đạp trúng cây kem bị rơi xuống đất thế là cô rớt xuống sông còn không quên kéo chân hai nhỏ bạn thân cùng nhau trược xuống dưới suối / đúng là cùng sinh ra tửhọ xuống địa ngục gặp diêm vương thật không thể tin được diêm vương là 1 mỹ nam đệ nhấtChuyện gì sẽ xảy ra vs họ phương : mai mốt đừng rủ tao đi ăn kem lan anh : mày rủ chứ ai còn nói hảdung : hừ chết xuống địa ngục rồi còn kem đâu mà ăn 😌😌…
[Sưu tầm]Dự Dao về nhà trong một đêm mưa to gió lớn, vừa nhìn sang lại thấy một thiếu niên cực kì đẹp đang ngồi ngay trước của nhà mình...Hóa ra thiếu niên không hiểu sao bị mất trí, nhìn khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu kia, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời kia, còn có thân hình vì lạnh mà run rẩy, cô cảm thấy thật là bất đắc dĩ, đem người mang vào trong nhà.Vì anh không nhớ gì cả, nên cô đành lấy tên cho anh là Nặc Nặc, còn phải dạy anh cách sinh hoạt, cách nói chuyện, không khác gì nuôi dạy con nhỏ cả...Cô cho rằng, có lẽ chỉ là lòng tốt đột nhiên quấy phá, khiến cô không thèm suy nghĩ đã cưu mang anh, cô càng không nghĩ xa xôi, càng không hề tính toán sau này thế nào, nhưng sau đó, cô lại thay đổi...Bởi vì có một ngày, Nặc Nặc biến mất, cô tìm anh mãi không thấy, sốt ruột đến mức phát điên lên.Thì ra anh bị người ta đuổi đánh trong ngày tuyết lớn, lúc tìm được anh ở ven đường giữa đêm khuya, anh đang co rúc bên canh đống tuyết, trong ngực ôm thật chặt một tờ giấy nhăm nhúm bẩn thỉu.Trên giấy là con chữ xiêu vẹo do anh tự viết và vệt nước mắt: "Tôi có chủ."Đằng sau là một cái tên "Dụ Dao" và số điện thoại di động của cô.Dụ Dao cảm thấy trái tim mình run lên.Không bỏ được, không để mất được, vậy thì cô nuôi anh cả đời.Nhưng nuôi rồi, Dụ Dao mới phát hiện đã xảy ra chuyện lớn...…
Couple: ChanHo, HanHo, TaoHun.Summary: Gặp lại người đã từng theo đuổi 3 năm hồi trung học, Junmyun không thể tin rằng sẽ có ngày được ở chung với anh dưới 1 mái nhà, ăn chung nồi cơm. Và ngạc nhiên hơn là cậu lại được mẹ của anh, nhiệt tình hưởng ứng, cậu phải làm sao đây khi mà suốt 4 năm cố quên, giờ gặp lại thì tim cậu lại thổn thức. Sẽ là 1 chuyện tình đẹp như mơ, hay là sẽ giống 4 năm trước, chỉ nhận được cái nhìn lạnh lùng?———…
* Chỉ cần một câu hai chữ "chờ em"-> Bất luận ra sao-> Anh vẫn chờ Lần đầu gặp nhau, khung cảnh đã không đựơc tốt. Cô bám theo anh, căn bản anh đã không vui. Vẫn bíêt cô là một linh hồn, anh ôn nhu không sợ sệt, không xua đuổi. Cô đột nhiên biến mất, anh lập tức không quen, còn cuống cuồng đi tìm. Cô xuất hiện với nụ cười tươi như vừa rồi chỉ là trò đùa, anh trừng phạt cô bằng một cái ôm. Và cuối cùng, ngày hạn của cô đã tới, cô xem như là một trò đùa rồi biến mất. Cuối con hẻm chỉ còn hình bóng anh vẫn còn chờ. Chờ ngày cô quay trở về !…
Một trạch nam trong lúc vô ý mở ra một thế giới mới, nhìn bên trái thì là mỹ nhân còn bên phải toàn là yêu quái... Trong khi đó cấp trên của mình lại là.. Ah Ah.. Chạy thôi....…
Tác giả: Eunmin aka Tử VũThể loại: cổ trang, ngược, cung đình.Trích lời bài hát từ: Tự Tâm - Canh Ba và Nước chảy hoa trôiNhân vật: Bốn con người trong phim ngắn Nước Chảy Hoa TrôiCảm hứng lấy từ cả ba sản phẩm, mọi thứ chỉ là suy nghĩ và cảm xúc của tui, ai không thích có thể không đọc. KHÔNG WAR, không xúc phạm bất kì ai. Đây chỉ là một câu truyện để thỏa đam mê.----------- Văn án----------"Dòng nước mắt tuôn rơiTình như cánh hoa nhẹ trôiTheo bóng người về nơi cuối chân trờiNát tan cõi lòng ta,yêu thế nhưng cơ màChỉ nhận lại bao nhiêu xót xa Mặc Quân nhìn theo bóng lưng của vị đế vương cao ngạo kia xa dần, giữa trời phủ đầy tuyết trắng chỉ còn lại thân hình mảnh mai của cô gái ấy. Nàng gào khóc trong sự tận cùng của tuyệt vọng, nhưng chẳng thể níu giữ lại người nam nhân ấy. "Chỉ còn mình ta nơi đây đau đến tận cùng.Dặn lòng không còn thương, còn nhớ, nhưng chẳng thể nào ngăn trái tim lạiChưa một ai thật lòng thương taDặn lòng không còn thương, còn nhớ, cớ sao hy vọng đến cố chấpNhạt nhòa bờ mi trong giấc mộng siĐừng chờ nữa ai ơi, họ thương người khác rồi." Anh vẫn lẳng lặng ẩn mình trong bóng đêm nhìn thân hình nhỏ bé của Lam Ngọc độc trong tuyết trắng. Cũng giống như anh của trước đây, chờ đợi một người trong vô vọng dù biết là si mộng. Chờ đợi một người không thuộc về mình."Trần gian vấn vương gìChìm trong đắng cay biệt lyNgười mất rồi bầu trời đêm vỡ đôiKhép tương tư lại thôi, lặng thầm nhìn xa xôiNước mắt rơi cánh hoa vỡ đôi…