《kth×myg 》 sickof...
just so shortfic.maybe crazy.…
just so shortfic.maybe crazy.…
Chuyện này 50% thật 50% fake nha mọi người…
❌️ Allfake, không có thật ❌️❌️ Đây là boylove, không phải truyện đam mỹ ❌️…
Tác giả: Susu and Sơri. < Suri >Thể loại: Tình cảm........…
Nối tiếp chương 1113-and…
Xin lỗi các mina nhưng mình rất rất rất lừơi nên sẽ chỉ nói vậy thôi nhé!Đây là lần đầu tiên mình mong viết truyện nên mình các bạn sẽ ném đá nhẹ tay.…
Như cái tên vậy.Tôi viết ra những mẩu trên không có mục đích.Nhưng tôi viết ra để thỏa mãn lòng mình.Tôi cảm thấy những mẩu trên thật ngốc.Nên nếu bạn có đọc thì cứ cười nhé vì ngốc lắm.Tôi viết nó bị "đần đần " kiểu gì ấy.cũng chả biết tag như thế nào nữa mà.…
Một vài mẩu truyện nhỏ về Nomin 🐶🐰…
Truyện dành cho những bạn thích tìm hiểu về những chuyện kì diệu…
Em yêu đàn và nhạc, yêu cả Taehiong nữa🥺…
Chỉ đơn giản là những thứ nảy ra trong đầu nhất thời.…
"vào giây phút mặt hồ yên ả không một gợn sóng, trời đứng gió, không gian im lặng đến nỗi có thể cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của nhau, họ cho rằng mình đã đửa 'gột rửa', họ cho rằng như thế đã đủ, cho rằng sự bình yên đó đã là cái kết. Phải vậy, sự bình yên đó là cái kết của những chuỗi ngày êm đềm của họ. Và, chính nó - là tiếng mở đầu của một chuỗi ngày sống trong dằn vặt vì chính tội lỗi của mình."…
Truyện được viết dựa theo bộ phim cùng tên.…
Author: Dĩnh Hân@jeonheaven-.."Sao ta lại bị đày tới đây?""Số trời phân tính ngươi tới đây để hầu hạ bạch hoàng tử của chúng ta!""Bạch hoàng tử của các ngươi là ai cơ?""Kim Thạc Trấn."..°°°》Update: 28072016…
những câu chuyện ngắn tớ viết về GyuHao.cũng không hay lắm đâu :"> tớ chỉ viết để bày tỏ chút tình yêu đối với GyuHao thôi hehe.cảm ơn các cậu đã đọc nó :">…
Hắn là một vị nông phu, chăm chỉ làm ruộng, chăm chỉ kiếm miếng cơm. Cha mẹ mất sớm chỉ để lại cho hắn một căn nhà tranh rách nát. May có người dân xung quanh giúp đỡ nên hắn mới sống được tới bây giờ. . Y là một con rồng phong lưu khoái hoạt. Y Là con trai Đông Hải Long Vương, y có sự kiêu ngạo của một con rồng không sợ trời không sợ đất, ngạo mạn đến phách lối, tùy hứng đên không thể tùy hứng hơn. Ấy vậy mà nhờ cái tính phong lưu không ai bằng mà trong lúc nhất thời y bị phong ấn tri thức, thức tỉnh dục vọng. Y đè người ta xong rồi bỏ chạy, còn quên luôn người ta. Từ đó, y trở thành một ngốc long đáng thương. Lão Long Vương chạy khắp nơi cầu cứu mà không được, thất vọng vô cùng.…