Cô tiểu thư nghịch ngợm nhà họ Hà sánh duyên cùng với CEO của công ty Đỗ Thị lạnh lùng, tài giỏi lại đẹp troai, vạn người mê Tính tình chẳng giống nhau một mi-li-mét nào, làm sao họ có thể sống chung với nhau được nhỉ, đọc đi rồi biếttt!!! 😁😁😁…
Hi my guys! mình là Nghi và mình rất thích học. Tại sao mình lại thích học đến như vậy? Tất cả là nhờ có những bí quyết từ sự giúp đỡ và được truyền lại kinh nghiệm từ thầy cô, ba mẹ và những điều mà nghii đã học được, rút ra và đúc kết từ chính những trải nghiệm của nghii trong cuộc sống và học tập nè. Với mong muốn rằng những kinh nghiệm này sẽ giúp ích cho các bạn, nghii mong rằng các bạn sẽ đón nhận nó và chúc các bạn đọc giả thân iu của nghii đọc blog vui vẻ và có một ngày tốt lành 😘…
Chị Thảo khi còn trẻ là một cô gái mĩ miều, dịu dàng, xinh đẹp. Bao nhiêu đức tính của người phụ nữ đều ở chị THảo. Nhưng chị Thảo nghỉ rằng tuổi trẻ của mình phải nên làm tròn chữ hiếu trước đã , chồng con thì để sau. Chị Thảo mãi miết làm việc...... 1năm.... 2năm...... 3năm... 4năm... 10năm... 15năm.... ..........Phải chính xác là 15năm chị mải đi làm mà bỏ quên tuổi thanh xuân của mình. Sau chừng ấy năm , cuối cùng để làm tròn chữ hiếu của mình, thấy cha mẹ thúc dục việc lấy chồng , chị đã đồng ý . Cuộc hôn nhân xếp đặt được diễn ra. Cuộc đời chị thay dổi chóng mặt. Chồng chị là một người "đàn ông tồi". Ở với Anh, không ngày nào chị được vui, Anh ăn nhậu, cờ bạc.... Nhưng mọi hờn giận đó được tan biến khi chị có thai. Cảm giác được làm mẹ kiến chị không còn biết nói gì hơn hoài hai từ " HẠNH PHÚC" . Chị mừng rỡ báo tin cho chồng chị, nào ngờ chồng chị bảo:- Thai cái đét gì. Mày bỏ đi, tao đang thiếu nợ đéo có đụ tiền nuôi đâu. Đừng đẻ, chứ có đẻ thì mày nuôi đấy. Sau khi nghe những lời cay nghiệt của chồng chị muốn từ bỏ con chị muốn tự tử cho rồi sống chi để khổ. Nhưng chụ không làm vậy vì chị rất mạnh mẽ chị nghĩ " Nếu một kịch bản cần nữ chính, nam chính thì chị sẽ viết một kịch bản khác cho cuộc đời mình à không cần nam chính. Cái gì cầm nặng quá thì hãy bỏ xuống . Đã cầm được là bỏ được". Ngày hôm sau chị bỏ đi về nhà mẹ và để lại sấp giấy tờ li hôn chin đã ký sẵng để ở nhà của tên chồng tồi của chị. Và chị quyết định nu…
Y/n tên đầy đủ là Tanaka Y/n.Cô vốn có một gia đình hạnh phúc nhưng đến khi cô 5 tuổi mẹ cô vì một tai nạn xe đã ra đi,bố cô vì bị một cú sốc nặng qua đời.Sau đó cô và một người anh trai hơn cô 6 tuổi được một người chú chăm sóc,nhưng người chú ấy là một tên nghiện rượu,nghiên ma túy.Cô và anh trai cô bị người chú bắt đi làm việc,kiếm tiền cho hắn,hắn còn đánh đập cô mỗi lần len cơn nghiện.Tình tiết truyện:Chú cô đã bán cô cho một mấy tên xã hội đen để trả nợ,vì vậy mà cô đã xa cách anh trai cô.Cuộc đời bi thương đã khiến cô quá mệt mỏi.Cô đã giết người,cô giết tất cả bọn xã hội đen và rồi chạy trốn.Sau đó cô bắt đầu hành nghề trở thành một sát thủ,trong khi đang làm nhiệm vụ thì cô gặp đc Phạm thiên,sau đó cô được chiêu một vào nhóm vì một sức mạnh kinh người(nghề phụ của cô là một nhà khoa học)Phạm Thiên x Y/n.…
"Tôi yêu anh, tôi sẵn sàng làm mọi thứ vì anh, kể cả việc yêu em của anh cũng là vì lợi ích của anh thôi."Couple: HoHwiThể loại: H, NC-17, ngược , longfic.…
Chuyện nói về cuộc tình cấp 3 trong sáng và vô cùng dễ thương <3. Khi say nắng 1 ai đó, bạn sẽ rất dễ thẹn thùng trước mặt hay ở gần người đó. Có thể bạn cho rằng đó là 1 hành động vô cùng xấu hổ nhưng bạn không biết rằng đó lại là 1 hành động vô cùng đáng yêu trong mắt người kia.............Đây là tác phẩm đầu tay nên chưa hay lắm, nhưng mong rằng các bạn sẽ thích.Còn couple thì tùy các bạn bình chọn trong đợt Vote đầu chap…
"Thật ra khuyết điểm của quyển tiểu thuyết này rất rõ ràng. Thân thế của Dư Châu Châu thật sự rất máu chó, lại gặp được Lâm Dương tốt đẹp quá mức, trải qua những cuộc gặp gỡ và chia tay quá mức tiểu thuyết. Nếu như nó có thể hiện thực một chút - ngày khai giảng đầu Lâm Dương không nhớ được Dư Châu Châu mà cậu gặp ở vườn trẻ, Bôn Bôn sẽ từ từ biến mất khỏi kí ức Dư Châu Châu, không nhớ được, không thể gặp lại....Nhưng nếu viết lại, tôi vẫn sẽ kiên trì viết lại những việc 'biết rõ không thể' này. Như Dư Châu Châu từng nói, "Cuộc sống vốn không trọn vẹn, câu chuyện không cần quá thảm hại." Cứ như là ký ức, lúc đó chua xót, chỉ cần vượt qua những thứ đó, khi nhớ lại, luôn có thể làm chúng ta cảm nhận được chút ngọt ngào. Đó là bản năng của chúng ta, để chúng ta tin rằng điều tốt đẹp nhiều hơn điều xấu xí, hi vọng nhiều hơn tuyệt vọng, cho nên mới có lý do để bước tiếp mà không dừng lại.Tôi năm đó, tại sao vui vẻ, tại sao đau buồn?Chúng ta năm đó, sẽ tính toán chi li cái gì, sẽ vui vẻ vì cái gì, tại sao lại ăn ngủ không ngon?"[T/N] Mặc dù chúng ta đều biết câu chuyện này là hư cấu, nhưng cảm xúc mà tôi và bạn cảm nhận được từ câu chuyện là thật. Vì vậy, tôi mong rằng dù bạn phải trải qua những điều thảm hại gì, dù cuộc đời bạn ngập chìm trong vẩn đục, dù là thế bạn vẫn chọn hướng về phía ánh sáng, chọn trái tim trong sáng thiên lương như cô gái nhân vật chính mạnh mẽ Dư Châu Châu - cũng là chính chúng ta khi tìm thấy bản thân mình trong câu chuyện.…