(giyushino) Em là chú bướm nhỏ của tôi
fic đầu tay nên mong mọi người giúp đỡ, gạch đá au nhận hết 😬…
fic đầu tay nên mong mọi người giúp đỡ, gạch đá au nhận hết 😬…
Tomioka mới gặp Tan đã yêu rồi…
Khi bạn mày làm artbook và bỗng mày muốn đú theo…
Oneshort 🍀 -- Tomioka Kisa ❤…
Hãy bay vô truyện và trở thành .... thành gì thi tự bt…
Cảnh hoàng hôn chứa bao nỗi nhớ thương hay chỉ là sự lãng quên của người ra đi và người ở lại.…
-yahh!! nhìn cái gì mà nhìn!! Là fic đầu tay nên văn chương có nhiều sai sót, mong mọi người sẽ support và góp ý giúp tớ nhé. luv youu💜…
tranh tui hổng được ẹp lắm mm thông cảm nha…
mình mún nói với các bạn là truyện vô cùng hư cấu…
“Sau này nếu con có yêu, đừng yêu bầu trời. Nó rộng lớn và xa xôi. Như cánh chim trời, dù có vun vén hết yêu thương vẫn không thể nào níu giữ.”…
Đây là tác phẩm hoàn toàn mô phẩm lại từ Tiểu Thuyết Đam Mỹ : Bí Mật Bạo Quân - Tác Giả: Quý Hải Nhất Ngọc. Và có một số phần biến chế.....…
tanjirou và tomioka…
Võ Thanh Huyền là 1 học sinh cấp 2 ở Việt Nam được ba mẹ cho qua Nhật Bản học.Khi qua Nhật Cô đổi tên thành Samaru Terashaki. Tính tình cô không quá năng động, cũng chẳng quá lạnh lùng, nhưng sẵn sàng đấm vô mặt đứa nào chọc cô.Và.... Vào Đọc Tiếp Thì Biết Nhá :]]]…
đọc đi ha ,mô tả để sau Me mới viết truyện nên phèn lắm☻…
ờm...tui không biết nói thế nào về series truyện này nên đọc đi rồi biết ha.…
For offline reading…
Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…
Chỉ là mấy cái đoản văn ngẫu hứng của 1 con AriYama shipper thôi! Mong được tất cả mọi người ủng hộ nha!!!!…