Author: Anju Đoàn Desription: Cái tên nói lên tất cả. Chỉ là quá đam mê Hypmic mà thôi.Disclamer: Tên nhân vật không thuộc về tui, mọi nhân vật thuộc về Hypnosis Microphone Rap Battle Division.Credit on Picture…
Tình bạn khác giới liệu có tồn tại ?Cô : Hàn thiên Ngân Cô là nữ sinh cấp ba vừa Chuyển đến trường Trung Học Ở thành phố S . Vì gia đình phải chuyển đến làm ăn nên cô cũng phải tạm biệt mái trường cũ của mình , cùng đám bạn thân . Nơi trường mới bạn mới nên cô cũng chưa có bạn . 1 mình dạo quanh 1 vòng trường , nhìn xung quanh ai cũng lạ lẫm. Khung cảnh đông đúc những ngày tựu trường sắp lớp . Cô vào học lớp 11A8 Cái lớp nhìn sơ qua cũng rất hmmm -_- Cô cũng học rất bình thường nên ko có chức vụ gì trong lớp . Khi tiếng chuông vang lên thì đó là giờ ra về . Về đến nữa đường thì ôi Đm ! Để quên cái cuốn vở bài tập, ngày mai phải nộp OMG . Phải lết cái xác lại lớp lấy. Thì thấy trong lớp có chiến tranh nên chạy vô hóng hớt thì vô tình ra tay " Cứu " Được 1 bé tiểu thụ . Từ đó thì Cô và Nó bắt đầu trở thành bạn của nhau . À mà... Còn 1 bé tiểu Công siêu đẹp trai nữa . Cô và 2 bọn Họ dần dần thân hơn chữ thân . Đây là tình bạn khác giới lần đầu tiên cô có được ! Liệu 1 trong 3 người có ai vượt qua giới hạn của tình bạn không ? ? ? ? #Py_TMT…
( Tác giả là hieuchef nhé, mình chia sẻ thêm cho mọi người thôi ạ ❤️ )Tôi và Hắn - Tác giả : hieuchefChương 1 : Những lần gặp nhauChào !! Tôi tên là Nguyễn Kim Thành hiện tại tui 16t , đang vào lớp 10 , tui nặng 51 kg , cao 1m77. Tôi là một người không nói quá ít cũng không nói quá nhìu , tính tình hài hước năng nổCòn hắn tên là Nguyễn Ngọc Đại , 16t , đang vào lớp 10 như tui , nặng 56kg , cao 1m78. So vs tôi hắn cao hơn rất nhiều . Trái ngước với tôi hắn là một ít nói , tính cẩn thận và chậm rãi…
VĂN ÁN:1. Hôm nay các lớp bên cạnh đều đang xôn xao về việc lớp 11A12 có học sinh mới. Học sinh mới của 11A12 là một nữ sinh, tóc ngắn ngang vai, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, nhìn chung rất xinh xắn. Mới ngày đầu đến trường mà cô bạn đã cùng Khánh Như và Khánh Huy đến căn teen chung...2. Confession trường hôm nay lại xôn xao, có người lại tỏ tình với cô bạn tên Lan Anh ở lớp 12A12 nữa rồi. Nhưng điều khiến mọi người chú ý hơn nữa là Minh Hưng lại trực tiếp tag tên Lan Anh vào confession đó. Chuyện gì đang xảy ra? Có thể giải thích cho hội hóng hớt này chút nào không?…
Diệp Hoan, nhị tiểu thư của Diệp gia vốn là con gái của Diệp tướng quân của nước Đại Chu. Trong nhà ba đời đều là những người có công chinh chiến sa trường, là cánh tay đắc lực của hoàng đế.Nàng được định là thái tử phi tương lai, nhưng đến nay Đông Cung vẫn chưa có chủ.Một ngày nọ, trong một vụ tham ô hối lộ, tra ra được những người cầm đầu và đồng phạm đều dính líu đến gia tộc của nàng, nhưng phụ thân nàng từ đầu đến cuối vẫn nhất quyết không chịu nhận.Hết cách, nàng đành phải lén lút đi gặp Lục hoàng tử - Tạ Minh Anh, vốn là trong một chuyến đi dạo phố tình cờ đụng mặt trong khi người nọ đang tuần tra. Hai người vốn không thân thiết, nay bản thân gặp nạn không biết phải cầu cứu ai, nàng đành phải giúp hắn có được chủ vị ở Đông Cung thì may ra gia tộc của nàng mới có đường thoát thân.Lần đầu mình viết thể loại cổ đại, tuy chưa có kinh nghiệm gì, mong mn đón đọc 😘. Sẵn lòng lắng nghe ý kiến của độc giả để nội dung ngày càng hoàn thiện hơn. Moahhhhh…
An Nhi và Quốc Khang trở thành bạn cùng bàn chẳng mấy thân thiết. Cậu không muốn nói chuyện, còn cô thì sợ bản mặt lạnh tanh đó.Một bài kiểm tra văn đã kéo hai con người thấp điểm, đồng cảnh ngộ trở thành bạn bè xã giao. Cô cũng phát hiện ngoại trừ cái môn đầy thơ mộng này thì cậu chẳng gặp trở ngại với thứ gì. Cô ngưỡng mộ sự học giỏi của cậu, còn cậu thì thắc mắc cô lấy đâu ra sự vô tư khi bị điểm thấp như thế.Cho đến một ngày, An Nhi lỡ tay cướp mất con điểm 10 của Quốc Khang. Thấy không có cách nào xóa đi món nợ ân tình, cô quyết định tự biến mình thành con nợ mặt dày và khó quên trong lòng cậu.Giờ kiểm tra lý: "Ê Khang, đáp án từ câu 10 đến câu 20 là gì?"Giờ kiểm tra hóa: "Ê Khang, đáp án của tớ với cậu khác nhau, vậy tớ sai hay cậu sai?"Giờ kiểm tra sử: "Ê Khang, tớ lỡ chép phao chỗ này xấu quá không nhìn được. Cậu có nhìn ra là chữ gì không?"Giờ kiểm tra toán: "Ê Khang, câu cuối đó sao mà chứng minh được. Tớ thấy bấm máy tính là ra, hay tớ ghi vào như thế nhé?""Ê Khang, cậu nghe tớ nói gì không?""... Im lặng! Đừng hỏi nữa. Mau chép vào, sắp hết giờ rồi kìa.""Ok!"…
Hán Viêt:[Vô Hạn: Hoan Nghênh Đi Vào Cửa Hàng Sương Mù]Tác giả: Miêu LiTình trạng bản gốc: Chưa hoàn thành (658 chương...)Tình trạng edit: Chưa đào hố.Edit: Siu rcm bộ này, tiểu thuyết trên app cà chua là thần, bộ này bên đó cũng nhiều người đọc lắm aaaa.Giới thiệu:444 Chuyến Xe Cuối (Đã hoàn thành) Tiểu Khu Hạnh Phúc (Đã hoàn thành) Khách Sạn Biến Dị Rosemary (Đã hoàn thành) Quỷ Giáo Hồng Hòe (Đã hoàn thành) Thành Phố Sương Mù (Đang tiến hành)Quỷ quái xem nhân loại là đồ ăn, còn cậu ta xem quỷ quái như hàng hóa trên kệ.Tô Bạch, kẻ được mệnh danh là "Yêu Nghiệt", đã ngã xuống ở cửa ải cuối cùng của trò chơi ác mộng vô hạn.Một lần nữa mở mắt ra, cậu đã trở về mười năm trước. Ngoài thân thể yếu đuối cùng hai bàn tay trắng... thì mọi thứ đều mới mẻ.Ít nhất, còn có một tờ hôn thư năm xưa vì mạng sống mà ký kết với một sinh linh quỷ dị, đã theo cậu trở về...Và cả...cửa hàng đi theo cậu về này, xem như là... Sính lễ?…
Sau khi Tường Vi chuyển lên Hà Nội sống và câu chuyện tiếp diễn thú vị sau đó..P/s: Lần đầu mình viết truyện nên sẽ có nhiều sai sót, mong mọi người hoan hỉ. Mình dựa trên những gì mình tưởng tượng nhé, sẽ không có ở ngoài. Mình chỉ lấy địa danh ở Việt Nam.Cảm ơn mọi người rất nhiều.Cre ảnh : PinterestNgày bắt đầu: 18/02/2024Ngày kết thúc: ../../....…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…
Đúng, tôi vốn dĩ là một cô gái có đôi chút xốc xược, ngang tàn và ít nói. Nhưng nhưng những quá khứ tội lỗi mà tôi phải gánh vác liệu có được buông xuôi, liệu có được tha thứ ? Mọi thứ đã không còn quan trọng nữa rồi! Những người tôi yêu thương, những sở thích hằng ngày hay chỉ đơn giản là ước mơ nho nhỏ trước kia của tôi nó chả còn hiệu lực nữa, những ngọn lửa ấy sẽ mãi mãi không thể bùng cháy trong tôi .Thế giới của tôi, một thế giới chỉ có hai chữ TRẢ THÙ!…
Điều gì sẽ xảy ra khi một kỹ sư công nghệ của thế kỷ 21 mang theo chiếc smartphone thông minh xuyên không đến một thế giới tu tiên huyền ảo, nơi pháp bảo và linh khí thống trị tất cả?Nguyễn Minh chính là người trải nghiệm điều đó. Gia nhập một tông môn luyện khí đang gặp khó khăn, với tư chất không mấy nổi trội, cậu phải dựa vào "Thiên Cơ Nhãn" - chiếc điện thoại đã biến thành pháp bảo bản mệnh - để tìm lối đi riêng.Từ việc tối ưu hóa những công thức luyện khí cổ xưa bằng thuật toán, thiết kế pháp bảo theo nguyên lý khí động học, đến việc tạo ra một mạng lưới "công nghệ tu tiên" giúp mọi người cùng hưởng lợi... Nguyễn Minh đang từng bước viết nên một Luyện Khí Đại Cách Mạng.Nhưng con đường của kẻ tiên phong chưa bao giờ dễ dàng. Đố kỵ, tham lam, những thế lực hùng mạnh và cả những giới hạn của chính công nghệ... Tất cả đang chờ đợi cậu ở phía trước. Hãy cùng theo dõi hành trình đầy bất ngờ và đột phá của Nguyễn Minh!…
"Du này." Minh Ngọc ngẩng đầu lên. Đôi mắt sáng trong của em lướt trên mái tóc và đặt lên khuôn mặt tôi, khiến tôi bỗng thấy lòng mình bồn chồn như đổ lửa. Tôi quay lại, nhìn em như cách Ngọc vẫn đang nhìn tôi, nhưng cái nhìn của tôi lại không đủ sức làm em phải ngượng ngùng quay đi."Em đây." Tôi nhẹ giọng. Đã trải qua vài chục giây đối mắt, vậy mà Minh Ngọc vẫn chăm chú nhìn tôi không rời. Nắng vương bên cửa sổ, rọi vào mắt em một màu nâu trong veo như thạch. Minh Ngọc đã sắp bước qua tuổi hai mươi rồi, nhưng em vẫn còn giữ lại được những đường nét thơ dại của một thiếu nữ mới lớn. Thú thật thì, tôi vẫn nghĩ cô gái này khá giống một con mèo, không chỉ ở vẻ bề ngoài.Sau cùng, Minh Ngọc vươn tay ra, dùng ngón tay mảnh khảnh vuốt khẽ những sợi tóc loà xoà rơi trên sống mũi tôi. Làn da em đỏ lên dưới màu nắng vàng ửng. Tôi lại thấy tim mình lại hẫng đi một chút, khi đã cố kéo bản thân thoát khỏi mong muốn được nắm và hôn nhẹ lên bàn tay của người kia."Liệu cậu có bao giờ muốn theo đuổi một điều gì đó cho đến hết tuổi trẻ của mình không?"(nghe bcuoi vl huhuhuhu=))))))))))) )…
Truyện nói về thời thanh xuân, rung động đầu đời của Lãnh Hàn và Hoàng Anh. Về những chuyện xảy ra khiến bọn họ càng thêm thân, nhưng...[Trích đoạn một]"Mình thấy hai người hợp nhau lắm đấy." Hoàng Anh mỉm cười nói với Lãnh Hàn và Tiểu Uyên. Sắc mặt của Lãnh Hàn chợt trầm xuống. Hoàng Anh nhìn vào đôi mắt của anh. Cô đôi khi thật sự không thể hiểu được anh đang nghĩ điều gì. Đôi mắt của anh sâu tựa không đáy. "Cậu nói thật sao Anh Anh?" Tiểu Uyên đáy mắt loé lên ánh sáng. "Nếu như cô đã nói như vây, chúng ta từ đây đừng có dính dáng tới nhau nữa." Lãnh Hàn đứng dậy bước đi bỏ lại một câu. Bóng lưng anh cô đơn lạnh lùng, tựa như một con sói cô độc trên hoang mạc không nơi nương tựa. Cô, Hoàng Anh, chưa bao giờ thấy anh như vậy. Cho rằng anh rất lạnh lùng đi, nhưng cũng chưa bao giờ khiến cô có cảm giác đáng sợ như vậy.Tiểu Uyên ngồi trên ghế, vờ như không hiểu, nhưng ánh mắt lại hiện lên một tia khinh thường.Hoàng Anh đã không ngờ tới một điều.[Trích đoạn hai]"Anh vẫn tiếp tục theo đuổi em cho dù em có xa lánh anh. Vì anh tin rằng, một ngày nào đó sự cố gắng của anh sẽ được đền đáp." Lãnh Hàn quay lưng nói với Hoàng Anh.Cre: @yangchu_9504…