Chìa Khóa Định Mệnh
Đọc đi rồi biết…
Đọc đi rồi biết…
Tôi đã nhặt được một tập hồ sơ lẫn máu và tro bụi trong đống tàn tích.Không rõ đó là thư, nhật ký hay ký ức bị bóp méo - chỉ biết khi ghép lại, chúng thì thầm về một thế giới đã từng tồn tại... và bị nuốt chửng bởi chính giấc mơ của con người.Và bạn, có tò mò về một Trái đất đã bị xoá sổ không? Hãy cùng tìm hiểu qua những mảnh tài liệu còn sót lại của nền văn minh.…
ooc hoặc không nhưng mà là có...ummm yeah that's itchỉ đăng duy nhất trên wattpad.....redflag cả đôi?…
Mùa Đông năm 2014"Tùng Dương có thích thầy không?"" E-Em có"…
cô top ghen tuông chiếm hữu greenflag vs bé bot redflag đào hoa…
Hành tâm bát nhã ba la mật Câu chuyện về 1 cô gái Việt Nam xuyên không thế giới của Mashle để bảo vệ thế giới Mashle Nguyễn Ngọc Giao - 27 tuổi Một con người bình thường được 1 vị thần nhắm trúng mang đi trọng sinh sang thế giới khác ... Do mình đọc nhiều chuyện về đồng nhân Mashle nên tự dưng có hứng muốn viết câu chuyện này ra.Mọi chi tiết đều được hư cấu trên cơ sở có thật. Mong mọi người thông cảm.Có gì sai sót mong mọi người nhẹ nhàng góp ý ạ. Truyện cũng có yếu tố H nhé.…
nơi tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho các cậucùng góp ý viết truyện nàomại dô!!…
"CHỈ VÌ EM QUÁ YÊU"Em không muốn hỏi anh quá nhiều thứ đâu anh à! Nhưng em không muốn mình khóc suốt đêm chỉ vì nghĩ đến anh...💤…
đây là truyện viết giải trí, kp nguyên tác.Mình viêt truyện khá cụt và hong có nhìu thgian để viết mấy. Đừng buông lời tổn thương nhau nha cban.…
Chuyên mục meme được sản xuất tại nhà Đại Nam được đưa lên độc giả:)…
- Thế cậu đi đâu mà vội thế?- Vội gì, tao đang ở nhà mà?Cách 1 cái màn hình mà Nhi vẫn bĩu môi khinh bỉ Huy Phạm. Tự nhiên cái xưng hô cậu-tớ ngon ơ à.- Vội của tơ!- !!!!Ngọc Nhi thật sự biết ngại rồiii*** Ngày đăng tải : 18.2.2024Otis…
Hắn thì yêu em như sinh mạng mà em thì cứ bảo hắn hết yêu em lại còn đòi chia tay, nhưng mà vì là em nên cứ chịu thôi…
1.Phong Nguyệt Đàm2.Người Là Yêu Quái Của Ta3.Vi Vô Trường DuLink : https://thinhphonghiendfgg.wordpress.com/muc-luc/tap-hop-doan-van/…
hôm nay phúc nguyên đã check page trường chưa ạ?author: @rkdflatag: tình yêu chíp chíp meo meo, fluffy, soft…
mỗi chap là mỗi mẩu chuyện khác nhau nhế kph truyện liền đâu !"em" là các m đấy các m 🤘🏻🤘🏻 các m hãy tưởng tượng đó là mình hâhha…
Caprhy no switchỦng hộ project "weekend" của bọn mình nhé !Vào tag "prjweekendforcr" để có thể xem được toàn bộ fic ở project của bọn mình. Lưu ý cấm trẻ em dưới 18 tuổi dưới bất kì hình thức nào.Love.…
Caprhy no switchỦng hộ project "weekend" của bọn mình nhé !Vào tag "prjweekendforcr" để có thể xem được toàn bộ fic ở project của bọn mình. Lưu ý cấm trẻ em dưới 18 tuổi dưới bất kì hình thức nào.Love.…
Ô Long Matcha - Suối ĐáTrích:01Huy dựng xe ở cổng trường, từ từ bước đến chỗ tôi."Mặc dù hơi muộn nhưng mà bạn có thể dùng cái này để tránh bị sẹo." Huy cười tươi, đưa cho tôi tuýp thuốc Contractubex, "Còn đây là trà sữa tớ mua để xin lỗi việc hôm trước. Tớ biết lời xin lỗi của tớ hơi muộn nhưng mong cậu nhận." Ánh mắt anh sáng rực, đầy mong đợi, tay giơ cả hai món đồ cho tôi cầm.Mặt tôi ngờ nghệch cả ra có thể nhìn thấy rõ, miệng như bị điểm huyệt cứng đờ, mãi mấy giây sau mới bập bẹ:"À tớ cảm ơn, không có gì đâu!" Tôi đưa tay nhận lấy tuýt thuốc từ tay Huy, chắc phải tìm hiểu kĩ lắm, Contractubex làm mờ vết sẹo siêu tốt lại còn đúng lúc tôi đang tìm mua nó nữa, "Tớ chỉ nhận tuýp thuốc này thôi được không?""Được, nhưng còn trà sữa, đây là cái cốc chứa đựng những lời xin lỗi chân thành nhất của tớ đấy."Tôi chỉ biết cười ngại, lấy tay vờ gãi đầu, quay ra chỗ khác né tránh ánh mắt của Huy. Như cảm nhận được sự bối rối của tôi, Huy đã tinh tế bỏ cốc trà sữa vào tay tôi rồi nói: "Coi như bạn nhận lời rồi nhé!"Tôi gật đầu mỉm cười."Vậy tớ đi được không?" Một câu hỏi vô tri, nhưng tôi lại thấy dường như Huy muốn gạt bỏ khoảng cách ngượng ngùng của tôi với anh."Được, đi cẩn thận nhé." Tôi cười híp mắt."Tớ về đây." Huy bước đi nhưng vẫn quay đầu lại vẫy tay.Tôi đứng nhìn mà không khỏi bật cười, năng lượng tích cực tôi nhận được từ Huy đã làm tôi quên đi chuyện vài ngày trước. Người gì đâu mà đã dễ thương lại còn đẹp thế không biết....__________…
Sigmund Freud đã viết tác phẩm này…