Thiên tài bất trị gặp một kẻ vô danh ẩn chứa sự nguy hiểm New York - Thành phố mơ ước của bao con người Thế giới ăn chơi sa đọa của giới dư dả Họ chỉ biết đốt tiền vào những cuộc vui vô nghĩa Và họ được gọi một cách mỉa mai là CON NHÀ GIÀU…
Sau khi bị bạn trai cũ phản bội chưa đầy một tháng, Kim Amie nhận được lời mời đến tham dự hôn lễ. Trùng hợp là gã bạn trai hụt trước đó của cô dâu cũng nhận được thiệp mời.…
Hắn - 1 Alpha xuất chúngEm - 1 beta phân hóa muộn thành omegaHắn và em cùng nhau lớn lên, đều cùng ghét sự phân hóa của thế giới này.- Đối với hắn em là sự tồn tại đặc biệt không thể thiếu, là ngoại lệ của cuộc đời hắn. - Còn với em, hắn chính là nguồn sống, vì thế dù cho có phải lừa dối lòng tin của hắn, em cũng sẽ tuyệt đối không để đánh mất hắn.Hắn một kẻ ghét bỏ omega - em một omega che dấu việc bản thân bị phân hóa muộn"Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra" Liệu khi sự thật được phơi bày ra ánh sáng, mối quan hệ của họ sẽ đi về đâu?…
"Oikawa có một bí mật nho nhỏ...."Pairing: Iwaizumi Hajime x Oikawa Tooru____________________Truyện được viết bởi tôi vui lòng không mang đi nơi khác.Ngoài wattpad Secret còn được đăng tải tại:https://www.facebook.com/Iwa-chan-c%E1%BA%ADu-l%C3%A0-m%E1%BA%B9-t%E1%BB%9B-h%E1%BA%A3-102838935304194…
một chiều mưa, trong lòng tôi thấm bao nỗi buồn. em tựa tiên tử từ đâu xuất hiện. khiến trái tim tôi khẽ lỡ thêm một nhịp.giấu bao yêu thương, giấu bao nỗi nhớ, giấu bao bí mật trong đôi mắt này, nhìn em tôi thực cảm thấy yên bình. bí mật của tôi, một bí mật thiêng liêng. đó là "tôi yêu em"…
Nơi ấy, tình yêu còn mãi-----4 năm sau... trên còn đường sởm chiều vương vãi lá khô, làn gió nhẻ thổi bóng người đi vào mặt nước êm đềm. Tiếng nước va đập vào bờ êm ái theo từng con sóng từ xa, từ những chiếc du thuyền bắt đầu hành trình buổi tối của một tp tấp nập. Ng đó lang thang dảo bước một mình qua từng nốt nhạc vang vọng đâu đó góc kia quảng trường. Từ đây về phía bên trái, Sài Gòn tĩnh lặng hơn ngoài kia phố xá xe cộ inh ỏi...của giờ tan tầm. Con đường này yên bình hơn, yên ả như 4 năm về trước, con sông êm đêm chảy những đợt cuối cùng che đi nắng hoàng hôn dần tắt. Ng đó mang trong mình kỉ vật, trong lòng mang bao ký ức và một chút tiếc nuối của thời gian đã qua, bất chợt một vấp té, một phiến đá nhô hơn chưa được sửa sang, kỉ vật cứ thế mà rơi, lăn vòng, tuột khỏi tầm tay. Vội vàng cuống quýt đổi theo, nó lăn một đoạn dài rồi dừng lại. Ng đó xuýt xoa, lượm kỉ vật và lau chùi vết bẩn cẩn thận.Tia hoàng hôn chiếu dọi vào khung cảnh xung quanh như lời chào tạm biệt ngày dài. Ngước mặt lên, hai hàng nước mắt dưng dưng...giọt lệ trong veo toả hào quang từ ánh nắng chiề rơi xuống kỉ vật...bất giác..khuôn mặt ấy như mỉm cười... trong giọt nước mắt là hạnh phúc phải chăng vậy...trước mắt ng đàn ông ấy, khoé mắt anh ta nheo lại vì cay..a đưa tay ra nắm lấy tay người đó...cùng ngắm hoàng hôn trong khúc nhạc đường phố du dương...họ cùng nhìn về phía con sông, nơi mặt trời dần xuống...nhìn về phía xa...phía xa..và cũng chân trời ấy, nhưng không ngày nào như ngày nào..ko như 4 năm trc, lại một chân trời m…