Một cuộc thi viết truyện ngắn do page "Truyện 12 Chòm Sao Confession" tổ chức hè năm 2021.Các bạn theo dõi cuộc thi trên page "Truyện 12 Chòm Sao Confession" (link trên bio wattpad page) và groups "Ổ truyện 12 chòm sao"…
"Những mơ mộng viển vông về tình yêu và một gã đàn ông giả dối còn khiến cô mệt mỏi hơn cả không có tình yêu."---Khư Mị, Muối, sự hồi sinh nơi sâu thẳm vụn vỡ, Tôn Tần---Nguồn ảnh bìa: http://xhslink.com/o/5PYH4minvWP…
miêu tả về cuộc sống của 4 con người là bạn vs nhau ( ruyện này ko có tuyến tình cảm), tác giả ko bt viết nhiều nên mọi người có gì thông cảm cho tác giả ngu muội này:)). Nói chung truyện này viết tác giả vt về tình bạn của 4 nhân vật chính nhá.Có thêm vài nhân vật phụ, nói chung ai cũng là nhân vật tự nghĩ ( có thể ngoài đời ).…
Một cuộc thi viết truyện ngắn do page "Truyện 12 Chòm Sao Confession" tổ chức dành cho mùa hè năm 2022.Các bạn theo dõi cuộc thi trên page "Truyện 12 Chòm Sao Confession" (link trên bio wattpad page) và groups "Ổ truyện 12 chòm sao"…
Author: Tamatoa (AO3)Tóm tắt:Trước khi bạn đọc cái này, tôi thề đấy không phải ý tưởng chết tiệt của tôi đâu. Nó cứ thế xảy ra thôi. Thật đấy. Có lẽ lúc đó cũng có chút tốt đẹp, nhưng hãy nhớ rằng tôi không phải là một "flit" (tiếng lóng chỉ người đồng tính thời đó). Ít nhất, tôi nghĩ thế.…
PHONG NGUYỆT - Phong hoa tuyết Nguyệt chẳng bằng nàng.Nhân vật chính:Lâm Thanh Phong: từ lúc 4 tuổi đã sống cùng bà ngoại, ba mẹ và em gái đều sống ở Đài Loan. Lớp 12 giáo dục thường xuyên, game thủ ẩn mình.Lâm Nguyệt: gia đình khá giả, bố mẹ rất yêu thương nhưng cực kì quản thúc. Lớp 11 chuyên Anh.*DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CÓ THẬT.…
Đã lâu rồi tôi không còn thấy anh xuất hiện, không phải chứ nhỉ... Chúng tôi lạc nhau năm tôi mười tám tuổi và từ khi anh lên đại học chúng tôi không còn giữ liên lạc với nhau nữa.Đã từng thế nào? Rất thân! Đứng trước mặt anh hiện tại, con tim tôi như thắt nghẹn và dường như nó sắp không thể thở nổi nữa. Ngột thở đến uất nghẹn, tôi tự cảm thấy sống mũi mình cay cay... Chắc hẳn bây giờ trông tôi khó coi lắm, hai hốc mắt chưa gì đã đỏ lên, ánh nhìn bị che phủ bởi một lớp nước lớn. Cảm giác, tôi chỉ cần chớp mắt một cái là ngay lập tức nước mắt chảy ra thành dòng.Cố nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong, thật sự đấy, tôi không muốn anh thấy tôi lại là một con bé yêu đuối và chỉ biết núp sau lưng anh như thời còn chung trường cấp ba.Tôi đã trưởng thành và lớn rồi."Em là thành viên mới của câu lạc bộ truyền thông à?" Anh mỉm cười, cái nụ cười mà từ rất lâu rồi tôi không còn nhìn ngắm."Vâng." Tôi quay mặt đi hướng khác, và lén lút như một tên trộm lau đi nước mắt."Lại trẻ con, lại khóc rồi à?" Anh nhìn chăm chăm vào tôi, và anh đang dần tiến đến gần. Tôi trở nên căng thẳng, không biết vì gì? Vì bị anh nắm thóp hay vì khoảng cách giữa tôi và anh đang dần được kéo gần lại."Có bất ngờ không? Lại gặp anh ở đây rồi." Anh tiếp tục ngân lên cái âm thanh từ lâu tôi vẫn khao khát muốn lắng nghe. Không biết nên giải thích thế nào nhưng giọng nói của anh ấm áp và nó khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm, yên tâm.Tôi cố né tránh ánh nhìn của anh, không thành... Anh ôm lấy khuôn mặt tôi, và tôi cảm nh…
Câu chuyện viết về sự gặp gỡ của một đôi bạn, trong đó nhân vật Mây, cô gái mang trong mình những kỉ niệm khó quên của ngày tháng tuổi trẻ lúc còn hồn nhiên cùng với lời hứa của cậu bạn từng được gặp gỡ lúc ấy, nhưng mãi sau này lớn lên cô mới hiểu rằng thời gian trôi qua sự cảm mến ngày ấy bây giờ được gọi là tình yêu. Xa cách năm năm khi mọi chuyện dần bị lãng quên thì vô tình lướt qua nhau một lần nữa và những diễn biến lại xảy ra...…
Tên truyện: Chiếc Hộp Gỗ Trong Góc Sân Ký Ức.Tác giả: Mực XanhThể loại: Học đường, tình cảm, đơn phương, hài hước.Dự kiến số chương: 42.Giới thiệu truyện:Một buổi sáng thứ Ba, Quốc Chí - cậu sinh viên mới chuyển ngành, lặng lẽ bước vào giảng đường rộng thênh thang. Cậu đến muộn, chỗ ngồi gần như kín hết. Ở cuối lớp, cạnh cửa sổ, còn một ghế trống.Cậu ngồi xuống, không ngờ người bên cạnh lại nghiêng đầu, cười khẽ hỏi:"Cậu có phải Quốc Chí, lớp 12A6 không?"Một gương mặt lạ mà quen, một câu hỏi bất ngờ, và một ánh nhìn khiến cậu... bối rối cả tiết học.Hóa ra, có những rung động đến ngay từ lần đầu được gọi tên.Một tình yêu sét đánh. Một chiều. Và kéo dài đến tận cuối thời thanh xuân.Trời ơi, ngồi cạnh nhau một tiết mà crush người ta mấy năm - ai cho phép vậy hả tim ơi!? Lưu ý: Nhân vật, địa danh và sự kiện trong truyện hoàn toàn là hư cấu, không đại diện cho bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Vui lòng không re-up, đạo nhái hay chuyển ver.…
Bọn mình đang nhận request. Hi vọng các bạn sẽ ủng hộ : DMong rằng các bạn đang là những người đang chật vật chạy ngược chạy xuôi để tìm áo cho những đứa con của mình. Nếu đã đọc được những dòng chữ này thì các bạn đừng chần chừ, bọn mình ở đây vì các cậu, bọn mình sẽ cho ra những sản phẩm không phải đẹp nhất nhưng chất lượng nhất , chắc chắn bạn sẽ hài lòng. Đừng chần chừ mà ủng hộ team ngay nhé!----20.8.2017 - 16:55 PM#VLT…
"Có những người...ta đã từng nghĩ sẽ cùng đi hết cả cuộc đời."Năm 17 tuổi, My chủ động theo đuổi Đạt - cậu bạn ngồi sau lưng luôn lạnh nhạt với cô và từng thẳng thừng nói không thích kiểu con gái "quá loi nhoi".Một người hoạt bát như ánh mặt trời.Một người trầm lặng như cơn mưa đầu mùa.Tưởng chừng hoàn toàn trái ngược...nhưng cuối cùng lại trở thành thanh xuân của nhau.Họ cùng nhau lớn lên.Cùng bước qua những năm tháng thiếu thốn tình thương gia đình.Cùng trải qua tuổi trẻ, lời hứa và cả những ngày chỉ cần có nhau là đủ.Cho đến khi hôn nhân bắt đầu.Không có người thứ ba.Không có phản bội.Chỉ là sau nhiều năm,hai người từng rất yêu nhau...dần không còn biết cách yêu nhau nữa."Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Là 'Đã Từng'"là câu chuyện về:- thanh xuân- tình yêu kéo dài suốt nhiều năm- những tổn thương từ gia đình- và hành trình học cách chữa lành của hai người trưởng thành.Bởi đôi khi...điều đáng tiếc nhất không phải là đánh mất một người.Mà là đánh mất cảm giác từng hạnh phúc bên người đó.…
" Cô gái khựng lại, sững sờ. Một giây. Hai giây. Rồi chậm rãi bước tới. Đôi mắt ấy... lúc gần hơn... ánh lên chút run rẩy khó nói.Hắn thấy khó chịu.Rất khó chịu.Không phải vì cô không xinh. Mà vì cô quá giống một người.Hai năm trước. Cũng đôi mắt long lanh như thế. Cũng vẻ yếu đuối khiến hắn vừa muốn ôm vào lòng, vừa muốn phá tan nát."---Bên ngoài, mưa phùn vẫn rơi, từng giọt nước gõ nhịp lên khung cửa sổ cũ kỹỞ một nơi khác, trên tầng cao của Montdegrise, Teck cũng nhìn ra màn mưa mờ ảo phía trời Âu. Ly rượu trong tay vẫn còn nguyên, nhưng ánh mắt cậu lại lạc đi, như đang tìm kiếm một điều gì đó không hiện diện trong bữa tiệc xa hoa này.Khoảnh khắc ấy, chẳng ai biết, hai con người ở hai nửa thế giới đã cùng nhớ về nhau - nhưng vết xước đang ghim sâu trong tim và rào cản không cho phép nỗi nhớ ấy trốn thoát…
Thiếu nữ với mái tóc trắng huyền ảo bất ngờ xuất hiện ở hội. Phải khó khăn lắm bọn họ mới biết được cô là một trong những pháp sư cấp S của Sabertooth . Mục đích cô trở về chỉ là phục thù ở Đại hội phép thuật. Xong việc cô cũng biến mất, chỉ những dịp quan trọng mới được thấy côĐến rồi đi như một cơn gió, để lại trong lòng mỗi người những cảm xúc khác nhauCouple vẫn như cũ, trừ một số người…
"Cậu chẳng làm điều gì có lỗi. Chính xác thì mình mới không xứng đáng có được tình cảm của cậu. Cậu nhớ không, ngày mình mới bắt đầu cuộc sống nhỏ bé, cậu đã giúp mình vươn lên, phát triển. Bất kì lúc nào, cậu cũng muốn làm mình vui, làm mình có tình bạn thêm sâu sắc thì mình lại vô tâm, thờ ơ... Đến cuối đời, tớ mới nhận ra tình cảm lớn lao và sâu sắc mà cậu dành cho tớ. Nhưng rất tiếc là đã quá muộn, tớ không thể đền đáp được gì cho cậu."…
Một cậu học sinh nhà quê tên Hạnh lên Hà Nội học cấp 3, mang theo lời bố dặn: "Con hãy tiến bước. Hãy tiếp tục đi lên. Rồi con sẽ thành công." Cậu học rất giỏi, nghĩ lớn hơn tuổi, đói thoát nghèo và đói được công nhận đến mức bắt đầu xem nhiều người quanh mình như bậc thang, lực cản hoặc phép thử. Ở trường mới, Hạnh gặp Linh Linh, một cô bạn sáng, giàu, giỏi tiếng Anh, chơi piano rất hay và sinh ra gần như ở vạch đích. Giữa hai người mở ra một quan hệ vừa giúp nhau vừa kéo nhau vào vùng rung động đầu đời.Trong lúc đó, bố Linh Linh là Trần Minh Quân, một người lớn thành đạt và cực kỳ sắc, nhìn ra tham vọng của Hạnh rồi chìa ra những cơ hội thật: lớp chọn, tài liệu, người quen, hướng đi dài hạn. Cái giá của cơ hội là một món nợ vô hình và một hệ giá trị lạnh: muốn đi xa thì phải biết cắt bỏ phần mềm, phần chậm, phần người.Series không dừng ở hết lớp 12. Từ lớp 10 tới lúc ra trường, truyện đi theo câu hỏi trung tâm: Hạnh có thể tiến rất xa, nhưng cậu sẽ còn lại là ai khi thật sự làm theo câu dặn ấy đến cùng, và rồi có dám hiểu lại nó theo nghĩa mềm hơn không? Ở phần cuối, câu hỏi ấy đổi hình thêm một lần: học giỏi có biến được thành thứ chạy được ngoài đời không?…
Tình yêu của chúng ta đã chết khi ta ở tuổi 18! Nhưng kỷ niệm, hồi ức ấy vẫn còn, một nửa ngự trị ở đó, một nửa rong ruổi theo em suốt quãng đời sau này...!Chàng trai thân mến, tạm biệt anh.…
Tác gỉa: Bánh Mì Bột LọcThể loại: Đoản, đam mỹ, hiện đại, sủng, ngọt, tạc mao nữ vương thụ x thê nô trung khuyển tổng tài công, HEĐường đường là 1 tổng tài trên vạn người, hắn cư nhiên lại chấp nhận dưới 1 người. Đối với kẻ khác, hắn là lãnh khốc vô tình. Đối với người đó, hắn chân chính là 1 thê nô không gì hơnRõ ràng mình là người thao, vì cớ gì hắn suốt ngày bị vợ phạt quỳ, phạt cấm dục? Vì sao?Một bộ gồm những đoản ngắn, nói chung là nhật kí của Tổng Tài đại nhân về cuộc sống hôn nhân.…
Tên Hán Việt: Tha đích bạch nguyệt quangTác giả: La Tam VươngNguồn: WikidichTình trạng: Hoàn cvConvert: Leo SinhSố chương: 38Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt, Sủng, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, 1v1, Nữ chủNgày khai: 19 - 06 - 2020Editor: tandu[ Văn án 1 ]Vì sáng tác tư liệu sống, Đinh Tô nhờ bằng hữu tìm quan hệ để vào được công ty khoa học - kĩ thuật Thịnh Việt.Không nghĩ tới rằng cô như thế mà lại gặp được mối tình đầu thời đại học của mình. Cũng không đúng, năm đó là cô yêu đơn phương, theo đuổi người ta.Tiểu tử nghèo năm đó thế mà lại trở thành đại lão được người người kính nể. Đinh Tô vuốt cằm cảm tưởng, khi đó hắn ta ngay cả một ánh mắt cũng không lưu lạc trên người cô, hiện tại chắc cũng không nhớ rõ cô là nhân vật nhỏ nào.Vì thế, Đinh Tô yên tâm thoải mái mà xem sinh hoạt hằng ngày của mọi người, xem đại lão hằng ngày, lén lút ghi lại tư liệu sống.Gì? Hắn thế mà lại còn nhớ rõ cô? Còn muốn theo đuổi cô?[ Văn án 2 ]Trong lòng Đinh Tô có ánh trăng sáng của mình, nàng không có được, cũng không động vào được. Vì thế, nàng quyết định đem ánh trăng sáng này biến thành cơm trắng viên.Sau lại, ánh trăng sáng vẫn là ánh trăng sáng. Chỉ là, lúc này đây, ánh trăng sáng không biết xấu hổ mà hướng tới trước mặt nàng xem.Truyện này còn có tên là [ Năm đó ánh trăng sáng làm ta đau hết nội tâm, hiện giờ ta làm ánh trăng sáng khóc lóc thảm thiết].( Mình xin lấy ảnh bên Wikidich)Truyện được đăng tải tại chungtalaai.wordpress.com và chỉ được đăng trên wattpad chungtalaaictla.Mong…