Thực sự rất hay, đoạn văn ngắn nhưng đã lột tả được hết tiếng lòng, tâm trạng, và suy nghĩ của Asami và Akihito trong khi Asami bị thương nặng và Akihito thì bị bắt cóc đến Hồng Kông....Điều mà manga VF chưa làm được trọn vẹn....Đúng hơn là chưa đã ( chưa có khiến ta thoả mãn vì nó mới nói được tâm trạng của Akihito, còn Asami thì chưa được rõ nét lắm)…
Con chó rừng đã đứng trước chiếc máy tính không biết bao nhiêu giờ đồng hồ rồi. Lưng của hắn đau như điên. Đôi chân của hắn như sắp sửa rã rời ra vậy. Một giọt mồ hôi lăn trên trán, và hắn lau nó đi bằng tay mình. Theo như hắn nhớ, Null Space là một nơi lạnh lẽo và thiếu sức sống. Vậy mà bây giờ hắn đang đổ mồ hôi nhiều đến nỗi hắn tưởng mình đang đứng ở giữa Shamar. Hắn liếc nhìn góc trái màn hình. Số từ đang tăng lên vùn vụt với không một dấu hiệu của dừng lại, giống như tiếng thình thịch bên tai và nhiệt độ cơ thể của hắn vậy.Điều này điên rồ thật mà. Infinite chưa làm một thứ như thế này bao giờ cả, nhưng nó đến với hắn một cách thật tự nhiên. Nó như thể hắn được sinh ra để viết vậy. Trái tim hắn đập theo nhịp của những con chữ như giai điệu một bản nhạc. Nó vang lại trong tai hắn, du dương như tiếng hát ru của mẹ, mặc dù hắn mồ côi.Or, Infinite dành sáu tiếng cuộc đời để đứng viết và tự beta fanfic Sonadow Hurt/Comfort dài 30,000 từ của mình.…
Nợ máu phải trả bằng máu!Nợ một mạng thì trả một mạng!Chúng ta chỉ có hận thù mà thôi!*truyện chuyển ver*có bất kỳ vấn đề nào về bản quyền mình sẽ gỡ xuống ngay!…
Tác giả: eliteroseSummary: 284/5000Hermione phát hiện ra Draco, 'người không xác định' được của cô ấy, đã chấp nhận đến Snowflake Ball với Daphne. Cô có năm tuần để tìm cho mình một bạn hẹn khác, học cách khiêu vũ, tung hứng cho buổi học hàng tuần của mình và có lẽ sẽ có được một trạng thái 'xác định' với Draco vào cuối tất cả.Năm thứ 7, No Voldemort AU----------------Fic dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang ra ngoài…
Chuyện về cậu nhiếp ảnh gia ngốc nghếch và chàng du học sinh xinh đẹp. Lấy cảm hứng từ Nana Tour cùng SVT. Câu chuyện bắt đầu từ cuộc gặp gỡ "trời ban" trên vùng đất Tuscany của các toà nhà và rượu vang. Có thể đây là một chuyện tình đẹp, cũng có thể chỉ là một kí ức đẹp. Là gì đi nữa, cảm ơn, vì đã được gặp nhau, và được gọi tên nhau.…
- Tôi muốn nhìn thấy em khi trở về nhà . Căn hộ này chẳng là gì nếu thiếu em . - Em sẽ luôn trở về - Takaba cố gắng để ngẩng đầu lên . Đôi mắt lạnh lẽo của Asami ánh lên tia nhìn ấm áp đủ để cậu tan chảy . Ngập ngừng , Takaba vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn của Asami . - Em sẽ trở về nơi có anh ở đó .…
- "Chúng ta về nhà thôi!" Anh mở lời.Akihito mỉm cười và nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.Niềm hạnh phúc đã tràn ngập trong tim của cả hai người, thiên thần tình yêu cũng đang chúc phúc cho họ, sau bao nhiêu thăng trầm giờ đã được ở bên nhau, và lần này sẽ không có một sự chia cắt nào nữa.…