em nhớ... /DewNani
người như 'thằng' Dew cũng biết hối hận sau chia tay anh cơ à?…
người như 'thằng' Dew cũng biết hối hận sau chia tay anh cơ à?…
Bị cướp giật mất túi xách nên tôi điên cuồng đuổi theo ba cây số.Nhưng vẫn không đuổi kịp.Bạn trai cũ Giang Dục đi ngang qua nhìn thấy người bị hại là tôi nên anh ta chủ động nhường đường cho tên cướp.Tôi nóng vội nên nói không lựa lời: "Giang Dục, trong túi của tôi có ảnh khỏa thân của anh đấy!""Má! Tô Niệm Niệm, cô đói khát đến mức này sao?"Giang Dục tức giận chạy như điên đuổi theo giúp tôi giật lại cái túi.Nhân tiện sỉ vả tôi một lúc.Nửa tháng sau, ban đêm, anh ta say xỉn gọi điện cho tôi: "Niệm Niệm, dáng người anh bây giờ đẹp hơn trước kia nhiều..."-"Cô có chắc đây là nhà của cô?"Tôi ưỡn ngực: "Đương nhiên!"Để chứng minh lời nói dối của mình, tôi còn thành thạo nhập mật mã vào biệt thự rồi mở cửa."Bây giờ anh tin chưa?" Tôi hất cằm kiêu ngạo với Giang Dục."Ha!" Anh cười lạnh một tiếng, không rõ ý tứ.Thật trùng hợp, anh trai tôi ra ngoài đúng lúc này.Tôi nhanh chóng bước tới, khoác tay anh trai, giới thiệu với Giang Dục: "Đây là người bạn trai giàu có của tôi."Mặt tôi đầy đắc ý, anh tôi lại xấu hổ nhìn Giang Dục: "Sế... Sếp."Cái gì?Tôi lập tức hóa đá.Tình huống này là thế nào?Giang Dục là sếp của anh tôi, nói cách khác, biệt thự này là của Giang Dục?…
"chị chọn đi, bỏ thuốc hoặc bỏ em."30 chương nhật ký của 30 ngày cai thuốc.…
Tình yêu, là gì?Người có bao giờ tự hỏi điều đó chưa?Ngọt ngào, đắng cay, hạnh phúc, đau khổ,...Liệu người có muốn biết được thứ ẩn sâu bên trong cơn ác mộng đẹp đẽ ấy?Tôi chỉ là kẻ lãng du phiêu diêu nơi giao thoa của những chiều không - thời gian khác biệt, sưu tầm câu trả lời giữa những mảnh ghép kí ức được gió mang về. Người muốn tìm hiểu về mảnh ghép nào đây? Dịu nhẹ như một chiếc bánh tiramisu hay như một tách cà phê thơm thoảng vị ngọt đắng?Và tất nhiên, tình yêu như một trò chơi ghép tranh, những mảnh ghép có khi khớp vào nhau, lại có khi rối ren, trống vắng.Tùy người lựa chọn mảnh ghép phù hợp để hoàn thiện cho bức tranh tình yêu của mình…
Viên kẹo đường màu hồng tượng trưng cho sự ngọt ngào khó tả của 2 bạn trẻ Minho và Jisung này.Nhưng đôi khi, lại thấy viên kẹo ấy trôi nổi giữa biển đầy sóng gió, bão bùng.Xin hãy thưởng thức nhé( =ω= )…
Nếu vô tình bạn xuyên không vào tiểu thuyết ngôn tình máu chó của đồng nghiệp cho,thì phản ứng đầu tiên của bạn sẽ là gì.Còn han jisung cậu ấy sẽ chọn làm một chú cá mặn nằm thảnh thơi xem cốt truyện diễn biến ra sau,để mặc nam nữ chính,phản diện đấu đá.Nhưng cuộc đời chớ trêu thay,đã xuyên không thành nhân vật tép riu không ai quan tâm,giờ lại còn bị nghe thấy tiếng lòng mà còn bị tên phản diện chết tiệt kia để ý,muốn tránh xa mà ai ngờ đâu lại bị lôi vào những kiểu thị phi,giải đố "THẬT KHIẾN TA CON CÁ MẶN NÀY SỐNG KHÔNG YÊN MÀ!!!".và những loạt tình tiết hấp dẫn,hài hước,kịch tính đang chờ cậu chàng xấu số này trãi qua,cùng đón xem.…
(Cover: Starry night over the Rhone, 1888)'Man-eating cat' - Haruki Murakami translated by niniscutepie started this in 2020 but since i'm a professional procrastinator, it's still nowhere near getting finished - note: i only translate stuff cuz i wanna try fixing my bilingual problem lol like languages be switching every 2 seconds in my brain so sometimes it's difficult to find the right expression (even in my 1st language) (reading HM's work by "translating word for word" strangely calms my soul.. I think I should learn Japanese though, English versions are just translations after all)…
Title: Science says puppies hates hugs, but you should hug them, anyway (for your own sanity)Summary:"Hyunwoo có nhu cầu cần được ôm Minhyuk vào mỗi ngày." Fic dịch đã nhận được sự đồng ý từ tác giả. Bản dịch chỉ được đăng ở wordpress của page cùng với wattpad của translator, vui lòng không đem ra ngoài.…
-"Anh có buồn không?"-"Có,rất nhiều là đằng khác!"-"Vậy anh có hối hận không?"-"Có,hối hận rất nhiều!!!"Hối hận sau lúc ấy không nắm tay em nhiều hơn,hôn em nhiều hơn,ôm em nhiều hơn và yêu em nhiều hơn thì đâu có truyện đôi mình chia xa.... -----------------------------Fic dựa trên ý tưởng của tác giả khi đang trầm kẽm…
Chỉ là vài đoản văn của Stray Kids viết khi rảnh thôi mà<3, đây là về việc Handy nhận nuôi 18 đứa trẻ ranh 9 trai 9 gái này a…
người đi rồi cõi lòng em cũng chết.…
Summary:"Cuộc sống của Hyunwoo đã chệch ra khỏi quỹ đạo khi mà tại một cửa tiệm Lush, anh gặp gỡ một cậu nhân viên điển trai cùng với làn da thực sự tuyệt vời. Ngoại trừ việc, cậu ấy nghĩ rằng Hyunwoo đã có bạn gái và anh chỉ đang cố tán tỉnh cậu ấy bằng mấy miếng bánh xà phòng.Như mọi khi, tất cả đều là lỗi của Hoseok."__Fic dịch đã nhận được sự đồng ý từ tác giả. Bản dịch chỉ được đăng ở wordpress của page cùng với wattpad của translator, vui lòng không đem ra ngoài.…
"Người ta thường nói tình đầu là tình dang dở.""Sóc béo, chỉ có tớ ở đây dang tay đợi cậu thôi."…
chỉ là nhận request fanfic thôi nà(*'▽'*)…
-Tên truyện:Mỹ Nam Nhân -Tác giả: Shi Yan-Thể loại: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE-CP: Kim Tại Hưởng x Phác Chí Mẫn-Hệ liệt : Nam Nam Chi Luyến-Lảm nhảm của tác giả: Cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm không iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha- Văn Án:Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng..... "...Hắn một tay đoạt lấy đứa bé giao cho quản gia một bên giữ cậu lại "Đứa trẻ này mang dòng máu Vương gia, ngươi có tư cách giữ nó sao ?" Cậu gào thét trong nước mắt, vùng vẩy trong vòng tay hắn "Xin các người ! Đừng đem nó đi, A! Con ta!!!' Gào thét đến đau rát cả họng nhưng những người khác đã đem đứa trẻ đi rồi, chỉ còn hắn ở lại, người mà suốt đời cậu không hề muốn dây dưa hay gặp lại lần nào nữa ..."…
Em biết đấy! Chuyện người sói ý mà!Truyện nhẹ nhàng thui tại tui thích thế 👍…
Ở đây chỉ có Hyunjin bot thôi nha ಠ ͜ʖ ಠCó đủ thể loại luôn ✨Fic này ra đời vì sự vã của au nên sẽ không ra chap mới quá thường xuyênAu mới tập tành viết fic nên còn ít kinh nghiệm nếu có chỗ nào chưa hợp lý hãy nhắc mình với nha…
"Phòng ăn của kẻ lặng im" Lucian Crowe từng là chuyên gia tâm lý nổi tiếng, được biết đến vì khả năng nhìn xuyên qua cơ chế phòng vệ của con người. Nhưng sau nhiều ca trị liệu, bệnh nhân của hắn bắt đầu biến mất. Không có bằng chứng về tội ác, không xác, không nhân chứng - chỉ có sự im lặng hoàn hảo của một kẻ hiểu quá rõ cách con người nghĩ và sợ.Gabriel Kane - cảnh sát trẻ và giàu quyết tâm, là người duy nhất tin rằng những vụ mất tích không phải ngẫu nhiên. Anh cố lần lại những manh mối mơ hồ dẫn đến Lucian, nhưng mỗi lần đối đầu, Gabriel như rơi vào một cuộc đấu trí mà anh luôn ở thế bị động. Lucian không đe dọa, không tấn công - hắn phân tích, dẫn dắt, và để nỗi sợ tự hình thành trong tâm trí đối phương.Câu chuyện theo chân Gabriel khi anh cố giữ cho lý trí của mình không bị bẻ cong trong lúc truy tìm sự thật về Lucian và những người đã biến mất. Càng tiến gần, anh càng nhận ra rằng kẻ mình đang theo đuổi không chỉ thao túng nạn nhân, hắn đang thay đổi chính cách anh nhìn nhận bản thân.…
1. Dịch chơi, phi thương mại, không có sự đồng ý của tác giả2. Không chuyển ver…
chuyện minsung skz , đây là mình chuyển ver chứ không phải mình sáng tác nhé nếu có thể các bạn hãy cho mình những ngôi sao ⭐ nhé.…