Sẽ có một ngày chúng ta phải vẫy chào nhau và ước không bao giờ phải nói lời tạm biệt.Thật ra tạm biệt không phải là chia ly, mà đó chính là một lời hứa hẹn cho lần hội ngộ tiếp theo rất xa. Tất cả những điều bạn làm khi còn là học sinh điều có ý nghĩa, đều là động lực giúp bạn tiếp tục bước đi trên con đường đời của mình..Và hơn nữa, nếu có yêu ai hãy nói ra cho người kia biết... Dù là thành công hay thất bại thì ít ra người ta cũng biết. Đừng như tôi, vì muốn giữ lại cái tình bạn bền vững mà mãi mãi không bao giờ dám thổ lộ... suy cho cùng thì vẫn là do tôi không đủ can đảm.…
Một buổi chiều cuối thu, gió thổi nhẹ cuốn theo những chiếc lá đỏ rơi lả tả trên con đường lát đá. Tiếng đàn piano vang lên từ một quán cà phê nhỏ nép mình ở góc phố yên tĩnh. Giữa những thanh âm dịu dàng, tôi dừng bước, vô thức hướng mắt về phía cửa sổ quán rượu.Bên trong, một chàng trai với mái tóc tím đậm đang yên tĩnh chơi đàn. Đôi mắt vào nửa đêm, ngón tay nhẹ nhàng trên từng phím đàn, tạo nên một giai điệu vừa ấm áp vừa man buồn. Đường như cậu đang kể một câu chuyện qua âm nhạc, một câu chuyện chất chứa những cảm xúc không thể nói thành lời.Tôi bước vào quán, kéo ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi cậu ta. Khi bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên lác đác, nhưng không ai để ý rằng ánh mắt của tôi và cậu ấy đã đến với nhau-một khoảnh khắc khắc ngắn nhưng tựa như thời gian đã dừng lại....Và rồi, dưới ánh đèn ảo giác của buổi đêm, tôi và cậu lại ở bên nhau, lần này không phải trong quán cà phê mà là trên một chiếc giường trắng tinh, được bao quanh bởi những sợi dây đỏ như sợi tơ duyên vô hình buộc chúng tôi lại với nhau. Cả hai nằm đối diện, ánh mắt giao nhau như muốn giải quyết ghi hình bóng của đối phương vào sâu.Cậu cười, đôi mắt tím ánh sáng lên tia dịu dàng thở hoi. "Nếu định mệnh đưa cậu đến bên tôi... thì tôi sẽ ôm cậu bằng chính giai điệu này."Những sợi dây đỏ nhẹ nhàng lay động theo làn sóng gió nhẹ, như chứng nhân cho một câu chuyện được thêu nên bởi âm nhạc, định mệnh và một tình cảm sâu sắc không thể gọi tên.…
Vườn Địa Đàng Của NgàiTác giả: Tiểu Yêu TửTên gốc: "Cừu Non Của Dị Chủng", còn có tên khác là "Con Mắt Huyền Bí", "Dị Biến".Trò chơi sinh tồn liên hành tinh "Dị Biến" sắp được phát hành.Nghe nói, "Dị Biến" có thể khiến con người trở nên giàu có. Vì tiền, kẻ nghèo rớt mồng tơi như Lâm Hy tham gia vào đợt thử nghiệm nội bộ, nhưng lại phát hiện đây không phải là trò chơi, mà là một cơn ác mộng.Cậu và các người chơi khác bị đưa đến hành tinh M, nơi cách Trái Đất tận 4 năm ánh sáng.Cậu đặt chân vào một "thiên đường" nhìn bề ngoài tưởng như hoàn mỹ - một nơi có tên Học Viện Eden, nhưng thực chất lại là nông trại người sống.Giáo viên dịu dàng vuốt ve tóc của những chú cừu non, nhưng thực chất đang chuẩn bị đưa chúng lên bàn ăn của thần linh.Thứ gọi là "thần linh", thực ra lại là những con quái vật khổng lồ và dữ tợn.Muốn sống sót, Lâm Hy phải thoát khỏi số phận làm cừu non, tìm ra sự thật và chạy trốn khỏi Eden.Nhưng hóa ra, quan hệ giữa cừu non và thần linh chỉ là một lớp màn che mắt.Eden, và cả liên bang mà nơi này trực thuộc, vốn chẳng hề tôn thờ nghi thức hiến tế.Thứ bùng cháy trong mắt họ là sự tàn nhẫn và tham lam.Tội ác đã vươn móng vuốt đến Trái Đất, thảm họa sắp sửa ập đến.Bí ẩn mờ mịt được che phủ dưới tầng tầng lớp lớp sương mù, đang đợi Lâm Hy khám phá.Biểu tượng của trò chơi là đôi cánh đầy sắc màu với những đường vân phức tạp, tựa như có vô số con mắt đang nhìn chằm chằm vào Lâm Hy qua màn hình - giống như "Con Mắt Huyền Bí" vậy.Rồi sẽ có một ngày…