Cửu Vĩ Hồ VươngAuthor: SubinDisclaimer: Tình yêu và thù hận. Nhân vật không thuộc về tác giả, họ thuộc về thế giới mà họ tồn tại.Pairings: Yulsic và một số couples khác.Rating: PG-15Category: Huyền huyễn, sư đồ.Summary: Khi mọi thứ trái với ý trời, tình yêu và thù hận không ngừng chồng chất, liệu họ có thể ở bên nhau hay âm dương cách biệt?Status: Longfic - OngoingWarnings: Yuri (Shoujo ai)Note: Đây là longfic thứ 7 của Subin. Mong rằng độc giả sẽ yêu thích và thưởng thức nó một cách trọn vẹn.…
Một ngàn năm trước......Cô là sát vương tàn bạoNàng chưa sinh ra đờiMột ngàn năm sau.....Cô thoát khỏi phong ấnNàng là thánh nữ của học viện K_học viện pháp thuật hàng đầu của thế giới loài người........."Tại sao phải tàn sát người trong khi cô cũng là con người? Cô không cảm thấy tội lỗi với sức mạnh mà mình được ban cho sao? Sức mạnh đó là dùng để bào vệ con người khỏi loài quỷ, cô......"_Nàng hỏi"Ai quan tâm chứ. Sức mạnh của tôi là tự tôi tạo ra, không ai ban cho cả. Cho nên tôi muốn dùng nó làm gì là quyền của tôi"_Cô cười khẩy_"Với lại con người đã giết bạn bè của tôi tại sao tôi không thể giết con người? Cho dù đó là con người, loài quỷ hay động vật, đó đều là sinh mạng, đều ngang nhau cả thôi. Nợ máu phải trả bằng máu"…
Tình yêu không thể nào ép buộc được. Hôn nhân có thể là ràng buộc nhưng Yul tin nó cũng là định mệnh. Yul sẽ dùng cả đời để yêu em.Em biết mình chả là gì cuả Yul cả. Nhưng không sao. Em sẽ khiến Yul thành cuả em. Chờ em nhé Chồng yêu!…
❤ Cảm ơn bạn @SaltyChicken donate truyện ❤books/791441Tác giả: Mạch LộTrạng thái đã kết thúc ( trước mắt 94 chương hồi )Nhiều np, bdsm, trọng khẩu, cưỡng chếCông đều là biến thái, "Ngươi" nhiều vì bị nàng cường thao tiểu đáng thươngGiản thể bản cao H NP SM bách hợp…
- Cổ Tranh, Chiến Trận, Tình Hận, NC17. [Một bộ rất hay.^^.]- Đánh Giá: 4,5/5- Văn Án:Máu chảy đầy mặt...Hắn đã không thấy rõ con đường phía trước, loáng thoáng cảm giác mình còn nắm chặt ngọn giáo trong tay mà bên cạnh không còn thấy tiếng trống trận của phe mình.Cũng chết trận sao?Nơi xa, thấp thoáng có tiếng người...“Tướng quân... Những quân lính của địch đã chết trận thì xử trí thế nào ạ?”“Đào hầm chôn thôi.”..âm thanh của một cô nương, hắn dám khẳng định là giọng nói của nữ nhân vì âm thanh ấy quá mức kỳ ảo, giống như hoàng oanh đầu xuân hay là như tiếng băng tuyết tan, chảy vào tai hắn...“Mỗi người một huyệt, xem thẻ bài bên hông bọn họ rồi làm một mộc bia khắc tên họ. Sau này có thân nhân của họ đến tìm kiếm cũng sẽ có dấu vết mà tìm.”Sao vậy? Trong quân địch lại còn có tướng lính thiện tâm như vậy? Nữ nhân đó... sẽ là ai?Hắn cố gắng hé mắt, mơ mơ màng màng nhìn thấy một thân ảnh mảnh khảnh đang ngồi trên lưng ngựa. Mặc dù một thân bám bụi đường dài, áo giáp nặng nề nhưng không thể che giấu được khí thế bức người chói lòa như hoa đào nở rộ.Hình như bên hông của nàng còn đeo một thanh loan đao nhỏ.À... hắn đột nhiên hiểu rõ, nàng là ai.Trong thiên hạ, còn có thể là ai mà tại chiến trường mênh mông có quyền sinh sát lớn như vậy? Còn có ai có thể có khí thế chói lòa, có thanh loan đao như vậy?Thanh Long tướng quân, Hoa Đào Đao... Từng cái danh hiệu như sấm bên tai, nhưng nổi danh nhất thiên hạ chính là tên nàng – Trịnh Tú Nghiên....…