Vương Quốc ABC #Vương Quốc trong trí tưởng tượng
Vương Quốc trong trí tưởng tượng ,1 vương quốc mà cái gì cũng có thể xảy ravà trong đó quá khứ của từng người vẫn còn là bí ẩn......truyện đầu tay có sai sót mọi người ném đá nhẹ nha…
Vương Quốc trong trí tưởng tượng ,1 vương quốc mà cái gì cũng có thể xảy ravà trong đó quá khứ của từng người vẫn còn là bí ẩn......truyện đầu tay có sai sót mọi người ném đá nhẹ nha…
ngọt-hài ^___________^,nghe bài hát của truyện này nga(nguồn zingmp3)------up on a christmas night-------http://stream.mp3.zdn.vn/fsfsdfdsfdserwrwq3/22c012e86e98050017ede2b2ace83a07/4eabe5cd/7/03/7037b98691ba45cc5c1df641722087d1.mp3******chúc vui ^_________________^…
WQuad mở design request cho các wattpaders.…
tác giả : Chu Nghiệp Áthể loại : Linh dị, trinh thámXuất bản lần đầu năm 2005 ở Trung Quốc với tên nguyên gốc, "Cẩm tú kỳ bào" đã lập tức gây tiếng vang lớn, đưa Chu Nghiệp Á, nhà văn chuyên viết truyện kinh dị giả tưởng vào hàng ngũ những nhà văn viết tiểu thuyết kinh dị hàng đầu Trung Quốc.Trong đêm khuya thanh vắng,một người phụ nữ mặc chiếc Cẩm tú kỳ bào đi lại phía tôi...Lời nguyền oán hận quay trở lại, số mệnh đau thương khó tránh".Thời Dân quốc, một cô dâu vì không lấy được người mình yêu đã mặc chiếc áo xường xám màu xanh sậm nhảy sông tự tận. Chiếc áo bị nguyền rủa đó về sau đã gây ra bao nhiêu cái chết ly kỳ...Gần một trăm năm sau, Lý Ảnh, chủ hiệu Cẩm tú kỳ bào vô tình gặp chiếc xường xám ấy, những câu chuyện quái dị cũng bắt đầu xuất hiện. Lần theo dấu vết, người ta tìm ra những sự thực kinh hoàng.Tưởng chỉ có ma quỷ hại người, nhưng người hại người cũng đáng sợ không kém.Chữ Tình vốn không ai làtránh được. Tình yêu có thể khiến người ta hạnh phúc, nhưng cũng có thể đẩy một con người vào chỗ mất hết lý trí, trở nên điên rồ và gây ra tội ác không ai hình dung nổi. Mà sự tổn thương giống như con dao hai lưỡi, làm đau người mười thì mình cũng đau đến tám phần. Thù hận trong một phút sẽ tước đoạt mất niềm vui của cả một đời...…
ảnh bìa : pinterest…
Fic này lấy bối cảnh ở Trung Hoa Dân Quốc, những năm 1920-1930.Văn phong của mình không gọi là hay, nhưng từng câu chữ trong fic đều do cảm nghĩ của riêng mình.Mình là tngie, có điều gì chưa ổn hay không hợp lý, góp ý với mình nhé!…
-"1 năm, 2 năm, hay thậm chí là 5 năm, 10 năm đi chăng nữa em cũng sẽ đợi đến ngày anh ấy quay về!" -giọng Thư nghiêm túc đápTôi nghe thế liền thắc mắc hỏi: "tại sao chứ, thằng Quân nó đến nơi ấy trấn giữ biên cương, còn chẳng biết nó có thể quay về được không mà mày nói đợi nó, nhỡ đâu nó không quay về nữa thì sao?"Thư nghe thế quay người, nghiên đầu ngắm bông hoa trên tay rồi bình tĩnh vừa bước đi vừa nói: "vậy thì cả đời này em không lấy chồng, cứ thế này rồi sống đến cuối đời; ây ya, thật mong tới lúc đó nước ta sẽ dành lại được tự do anh nhỉ"…