Tuy truyện là của tôi nhưng các nhân vật không thuộc về tôi bởi họ sẽ phải tự đấu tranh tư tưởng và đưa ra quyết định cho riêng mình. Họ có thuộc về nhau hay không là do sự lựa chọn của họ. Có lẽ câu chuyện này vẫn lặp theo một mô típ nhất định nhưng đâu đó trên những trang giấy là những ngày tôi từng khóc khi nghĩ về họ, đâu đó là những mong muốn mà tôi chưa thực hiện được. Tên câu truyện này cũng chính là lời tôi muốn nói với HunHan. Coming soon..…
Hoàng tử ngẩng cao đầuTác giả: chỉ meo meoDịch giả : kimkimMức độ phổ biến:995Thể loại:ngôn tình, cổ đại, xuyên Không..Ba danh mục, tổng cộng 113 chươngHoàng tử ngẩng cao đầuchỉ meo meoCó tin đồn, chiến thần Thiên Thần Huyền Vương, dung mạo xấu xa, ăn thịt người, uống máu người, hung dữ đến mức trong Tam Quốc không ai dám kết hôn với hắn. Đường Vạn Sơ, người từng du hành xuyên thời gian, đã phải trở thành Vương phi Huyền Vương đáng sợ vì một sắc lệnh của hoàng gia. Ai nói hoàng tử của ta cực kỳ xấu xí? Hoàng tử của ta rõ ràng là một cây ngọc, tuấn tú, có công phu hạng nhất, lại có tài nấu nướng xuất sắc. Thưa ngài, tôi muốn nâng nó lên cao! Có người nói: Vợ tôi dịu dàng, ân cần, dễ thương lắm, nhưng cô ấy hơi nặng nề và đã đến lúc phải giảm cân.Ba danh mục, tổng cộng 113 chương…
Vào đọc sẽ biết! Nếu các bạn thấy ko cần thiết thì thôi! Tôi cũng chả cần ai xem! Tôi cũng ko thèm ai theo dõi tôi! Các bạn cứ nghĩ tôi sao cũng được. Tôi ko quan tâm! Xin hết! …
Sưu tập khắp nơi, nhiều thể loại 😂😂Không biết gọi là gì thôi thì tạm thời là "Trích Dẫn". Sau khi tìm được tên hợp lý hơn mình sẽ đổi vì đây k phải trích dẫn gì 😋😋😋P/s: hầu hết mình lấy trên fb page: "Hội những người đam mê truyện ngược: Ngược! Ngược nữa! Ngược mãi!" Nguồn và người dịch ghi ở cuối bài.…
Thanh xuân của bạn có gì?Thanh xuân của Dư Tuệ có đam mê, có khó khăn cũng có nghị lực; có tổn thương cũng có những rung chạm đẹp nhất của ngày đầu biết yêuThanh xuân của Lý Mạc Lâm ẩn sâu nụ cười vô tư, hài hướt là những tâm sự giấu đi, là sự kiên định bảo vệ những điều mình nâng niu. Thanh xuân của Giai Kỳ là bất cần, là ngang bướng, là thờ ơ, thật ra cũng chỉ là một cậu bé 17t cần sự chở che và chỗ dựa. Thanh xuân của Nhã Tịnh... ừ, cũng có thể là sai lầm, là ích kỉ, là vì bản thân...Thanh xuân của Thư Di là những lúc vấp ngã, những lúc yếu đuối,...nhưng đều mong bản thân có thể trưởng thành hơn. Thanh xuân của Vũ Gia là sự ngốc nghếch, ngây thơ, đôi lúc hồ đồ, che giấu đi trái tim ấm áp và nhiều thương tổn. .... Chúng ta đều đi qua những ngày tuổi trẻ như thế, đều có riêng cho mình những đoạn thanh xuân đầy chông chênh đầy ngã rẽ đầy những "bỏ lỡ".Và chẳng thể quay trở lại, họ của năm 17 tuổi cũng sẽ không quay trở lại...Dù sau này có nuối tiếc, có đau lòng, có phải rơi nước mắt, nhưng như thế thì đã sao?Họ đã sống hết mình trong những năm tháng tuổi trẻ ấy, như vậy là đủ.Có những thứ một khi đã qua sẽ là mất đi mãi mãi. Thanh xuân cũng thế, tình yêu non nớt ấy, tuổi trẻ bồng bột nhưng luôn căng tràn dũng khí ấy... vĩnh viễn chỉ có thể đến một lần.Thanh xuân ấy mà... Bỏ lỡ một lần chính là nuối tiếc một đời.…
các tướng đã ngủ quyên trong yên bình 1000 năm vì một lí do nào đó họ vẫn dữ nguyên khả năng chiến đâu của mình Zephis có nhiêm vụ phải tìm các chiến binh để chông lại Maloch…
Nếu như không gặp gỡ người, ta sẽ không bao giờ tin được "trong sinh mệnh có một loại nhất định, rằng nhất định phải yêu đến trọn đời trọn kiếp".Fic được lấy cảm hứng từ "Dị huyễn ký: Giao nhân đình".…