Ánh Mặt Trời Nỗi Loạn Của Tôi ⛅
...…
nhật kí ngắn hạn của matsuda jinpei.- tuỳ chương sẽ có yếu tố couple, cân nhắc trước khi đọc.#lowercase…
những ngày tháng dưới mái trường của tôi. có lẽ các bạn khác, nhưng chúng tôi thường sẽ để 1 cuốn ở để nhắn với nhau, tôi sẽ cho các các bạn đắm chìm trong tuổi thơ dữ dội của tôi. Let,s go…
"Tớ từng nghĩ rằng chỉ cần đứng cạnh cậu đủ lâu, rồi sẽ có một ngày cậu quay đầu nhìn tớ như cách cậu nhìn cô ấy nhưng...ánh mắt ấy không thể thuộc về tớ nữa rồi"Thanh Vân đã mang theo suy nghĩ ấy suốt những năm tháng tuổi trẻ. Bên cạnh cô luôn có hai người bạn thân mà cô thấy quan trọng nhất: Nhật Hoàng và Hạ Vy. Ba người cùng lớn lên, cùng đi qua những ngày tháng vô tư nhất của tuổi học trò, từng tin rằng tình bạn ấy sẽ không bao giờ thay đổi.Nhưng có những rung động vốn không thể giấu mãi.Thanh Vân yêu Nhật Hoàng từ rất lâu, từ những ngày còn là những đứa trẻ chẳng hiểu thế nào là thích một người. Cô âm thầm dõi theo cậu, âm thầm ở lại phía sau, nhìn cậu cười, nhìn cậu trưởng thành, và cũng nhìn cậu đem tất cả sự chú ý của mình đặt lên Hạ Vy.Đối với Nhật Hoàng, Hạ Vy giống như là ánh trăng sáng mà cậu luôn hướng về. Còn Thanh Vân chỉ là người đứng bên cạnh là cái bóng luôn xuất hiện khi cậu ấy cần, luôn ở phía sau khi cậu ấy quay đầu, luôn nghĩ rằng chỉ cần chờ thêm một chút, kiên nhẫn thêm một chút, rồi sẽ có ngày cậu nhận ra tình cảm của mình. Nhưng tuổi trẻ đôi khi là như vậy.Có những người dành cả thanh xuân để nhìn theo một người khác, lại không biết rằng bản thân cũng đang được một người khác lặng lẽ dõi theo.Và có những tình cảm, đến cuối cùng vẫn không thể đổi lấy một lần quay đầu. Bởi điều đau lòng nhất không phải là cậu ấy không yêu cô.Mà là suốt những năm tháng ấy, cậu ấy chưa từng thật sự nhìn thấy cô.…
3 cậu nhóc đi lạc vào nơi nào đó vô tình gặp 3 tên mã cà rồng khắc máu đang hút máu 3 cô bé sự tình bắt đầu.Tác giả:sommyn…
Đọc đi rồi biết…
Không gì là mãi mãi…
Tôi đã yêu thầm tên bạn thân từ khi chúng tôi mới 6 tuổi. Cậu ấy không hề biết tôi yêu cậu ấy.. Cậu ấy cũng không hề yêu tôi. Tôi luôn mơ ước được kết hôn với cậu ấy dù chỉ là trong mơ.Nhưng rồi khi ước mơ tôi dần trở thành sự thật thì sự nghiệt ngã đó xảy đến với chúng tôi...Cậu ta ,tôi sẽ phải trả thù cậu ta và lấy lại công bằng cho cả con gái của tôi !!…
LƯU Ý: Toàn bộ nhân vật và cả câu truyện đều thuộc về Spike Chunsoft. Mình chỉ là đứa DỊCH TRUYỆN.Đây là một AU viết bởi Ryogo Narita! Nó có tên đầy đủ là "Danganronpa IF: The Button of Hope and The Tragic Warriors of Despair" hoặc "Danganronpa IF: Nút Thoát Hy Vọng và Những Chiến Binh Thảm Bại của Tuyệt Vọng". Bonus đi kèm sẽ mở khi bạn đã chơi xong main plot p1 hoặc p2.Mình sẽ chia nó ra thành nhiều part vì bộ này khá dài mà lại chả chia chap ra. Với cả mình dịch theo video trên youtube chứ không nhờ những bản viết sẵn trên các trang truyện nên chắc sẽ có ít nhiều sự khác biệt.…
Hay cực 😍😍-Tác giả: Cô Lỗ-Nguồn: ngonphongcomics.com-Nhóm dịch: Ngôn phong…
Khá hay :)…
Tuyển tập một đống truyện.…
Ở đây chỉ có OTP của tác giả, ko đọc xin mời lướt…
Cố Hạ Tuyết theo đuổi Trần Trạch Dương suốt 2 năm,vô số lần nhận về sự phũ phàng và ánh mắt lạnh nhạt vô tình của anh,nhưng cô chưa từng có ý định từ bỏ,một lần cũng không.Khi tai nạn xe ập tới,Cố Hạ Tuyết mất trí nhớ,tất cả tình cảm thanh xuân của cô đều tan biến theo máu loãng trên đường.Kí ức biến mất,trái tim cũng trống rỗng.Trạch Dương lao đến,run rẩy cầu xin cô,cầu xin cô đừng quên mình,nhưng Hạ Tuyết chỉ bình thản lắc đầu."Xin lỗi bạn học,tôi không quen cậu"…
hhaahaahahahahahahahahahahahhahahaahahahahahahah…
Tên truyện: Sorry I'm An Anti RomanticAuthor: Kanpekina SugoiNơi đăng: WattpadThể loại: Đồng nhân, Np, Harem, Anime, Romance, Romantic, bí ẩn, bg.Ngày đăng: 19.3.2022Summary:"Sorry I'm an romantic."Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Wattpad @kanpekinasugoi và vui lòng không mang đi bất cứ đâu…
Đây là câu truyện tình bể bình của bộ đôi thanh mai trúc mã Jihoon và Soonyoung , hãy cùng đón xem nhé 👉🏻👈🏻…
Đây cũng không hẳn là một câu chuyện, chỉ là những mảnh kí ức rời rạc về mối tình đơn phương đầu tiên của tác giả thôi :)Truyện mang tính chất tự kỉ, không có nhiều cao trào (đơn phương mà, cứ âm thầm lặng lẽ thôi, đào đâu ra cao trào *cười*), vậy nên bạn nào không hứng thú có thể click back. Mình cũng tự nhận mình viết không hay, vì cũng không phải tác giả chuyên nghiệp gì, nên bạn nào đã có lòng đọc thì có thể thoải mái góp ý, nhưng đừng ném đá mình tội nghiệp, tâm hồn mình "mỏng manh dễ vỡ" lắm *chớp chớp*Hì, không dài dòng nữa, các bạn đọc truyện vui nha~…