đây là một câu truyện không liên quan đến môn văn , mà nó nói về vai chính là một người kém văn mà đam mê nó làm cho mọi người cười thầy cô khinh thường bạn bè chẳng tin tưởng làm cho nhân vật áp lực , và còn xoay quanh câu chuyện tình yêu của nhân vật chính Đây là cậu chuyện thuộc Girl love và ai hok thích thì cứ lướt qua ...…
"thanh xuân như một thước phim, nơi mà chỉ cần đứng cạnh nhau cũng thấy lòng dịu lại"Đây là tác phẩm đầu tiên của mình nên có gì sai sót mong mọi người góp ý ạTác phẩm là do mình lấy ý tưởng trong một ngày kỉ yếu và đa số sẽ là sáng tác nhiều hơn thực tế ạMình có thay đổi lại tên nhân vật chính rồi nha!…
Sau 6 năm, cuối cùng tôi cũng buông bỏ được tình cảm với cậu ấy.. Chỉ mong cậu có thể bình an hạnh phúc... Vĩnh viễn không gặp lại"Vậy nhóc thích anh đi, được không? "…
tình đơn phương câu chuyện của một cô gái , trải nhiệm của cô ấy khi bước vào ngôi trường cấp 2 . Gặp gỡ nhiều người mới và những nỗi đau khắc sâu trong tâm. Hãy cùng tiến vào câu chuyện nào :…
Giữa thế giới 8 tỉ người này tôi đã gặp được em, liệu em có phải là định mệnh của tôi?Đôi mắt con người có tới 576 pixel thế nhưng tôi vẫn không thể nhìn thấu trái tim em.Em là 1 con người bí ẩn, xinh đẹp và quyến rũ khiến tôi không thể không tò mò về em.▪Đây là câu chuyện của riêng tôi và em.- Do ngôn từ còn lủng củng, có gì sai sót mong mọi người bỏ qua.…
Tình yêu đơn phương ko phải xấu chắc có nhiều người cũng hiểu các bạn hãy đọc thử câu chuyện tình yêu đơn phương của tôi nha.Đây là lần đầu mình viết nên có gì ko hay các bạn góp ý đừng ném đá nha cảm ơn bạn mà cũng ko chắc mình có viết hay ko nữa hihi mong các bạn sẽ thích con người của mình trong câu chuyện mình kể.Tình yêu của tôi như vậy đấy yêu đơn phương ko có gì sai hết các bạn đón chờ phần sau nha…
Tình yêu tuổi học trò là tình yêu rất đẹp đẽ và trong sáng. Hãy mạnh mẽ và giữ vững niềm tin...sợi dây tơ hồng sẽ dẫn chúng ta đến gần nhau... Đây là tác phẩm đâu tay của tớ mong mọi người đừng bơ nó!…
Có những lúc, tôi thấy trái tim mình như một bản nhạc chỉ toàn những nốt lặng. Lặng khi nhớ về anh. Lặng khi nhìn lại món quà anh tặng, và lặng cả khi tên anh được mọi người nhắc đến. Tình đơn phương này, tôi đành cất vào những trang nhật ký hàng đêm, viết ra rồi lại xóa, như thể sợ chữ nghĩa sẽ làm trái tim mình thổn thức không thôi. Yêu một người mà chẳng dám hy vọng, đây có lẽ là nỗi buồn dài nhất mà tôi từng biết.…
Những câu chuyện đa phần về các nhân vật chính ở đây là F5 khi họ vẫn còn là học viên của Học viện cảnh sát. Có một số tình tiết nói về mốc thời gian 7 năm sau.Chủ yếu là để thỏa mãn tâm hồn author.Lưu ý: Đây là một fanfiction và nhân vật DC thuộc về tác giả Aoyama Gosho. Nghiêm cấm đạo dưới mọi hình thức!…
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…
không phải câu truyện nào cũng có cái kết đẹp nhưng ta có thể viết lên hồi kết của câu truyện đóhãy theo chân 'sakaki kai' cậu là một nhà văn và là hỏa kiếm sĩ đời thứ 3 sau kamijo và kamiyama touma, sau một sự cố về quyển sách ở cấm thư anh bị đưa vào thế giới của danganronpa (2 năm trc thảm họa) tuổi của bản thân anh ấy bị thay đổi cho phù hợp độ tuổi học sinh trường hope peak, hãy xem một nhà văn viết lại cái kết của câu truyện và hành trình đầy gian nan này…
Câu chuyện này là một đống câu chuyện cười của cả lũ fandom,tui và 2 đứa bạn thân của tôiCả lũ ấy gồm:Merisa(tui),Mary(chị tui),willy và haru(bạn tui),Dream,Sans,Vietnam,Monika,jeff the killer,Micheal,Red,Tanjiro,Henry,Jaki,Valt,Yukari,Boboiboy,Deku và kokichiNguồn ảnh:pinterest(ai muốn lấy cứ lấy nhé)…
" Ngọn cỏ ven đường thôi mà, làm sao với được mây... "---Chỉ là một chút tâm sự nhạt nhẽo về cuộc đời và những cái thứ đắng mà mình đã từng trải qua đến bây giờ mà mình thật sự muốn chia sẻ cùng mọi người thôi!…