Nhập cung là một ván cờ. Nếu thất bại, cả đời sẽ không có duyên với Quân Vương
Đương kim tiểu thư của Nghiễn Lạp gia. Từ sinh thời đã sống cuộc sống tiêu dao tự tại, tùy tâm sở tục. Nay lại dấn thân vào chốn Hậu Cung thâm độc. . .…
Đương kim tiểu thư của Nghiễn Lạp gia. Từ sinh thời đã sống cuộc sống tiêu dao tự tại, tùy tâm sở tục. Nay lại dấn thân vào chốn Hậu Cung thâm độc. . .…
Đúng là đồ công tử bột !......Cậu đừng để tôi cô đơn........Ta yêu được không em ?-------Cái này có thể coi là fanfic , hoặc không .Bởi vì sẽ có vài idol trong fic này.Author : Nam (@Choepchoepmin)Hy vọng các bợn sẽ thích 😉…
chuyện kể về tgia…
"[Y/N] à, em chính là bông hoa anh đào luôn nở rộ trong anh, khiến cho tâm trí anh được lấp đầy bởi hình bóng của em. Đôi mắt anh bây giờ chỉ dõi theo từng cử chỉ, từng hành động của em. Cuộc đời của anh vì em mà trở thành màu hồng. Anh luôn yêu em, [Y/N] à, và điều đó sẽ không bao giờ thay đổi."…
Hôm nay, mình đã thi xong đại học rồi, thời gian rảnh rỗi mình muốn làm một thứ gì đó, cũng như đánh dấu cho bước ngoặt tuổi trẻ của mình. Mình sưu tầm một số câu nói mà mình rất thích, mong các bạn cũng thích…
Vào đọc thì biết ! :))…
sdffafvdvaewfdvrfdv…
câu chuyện về một tên bất lương và bé loli từ trên trời rơi xuốngkể về cuộc sống (không) bình thường của Muto sau khi trở thành người giám hộ của cô bé này.maybe:ooc…
cho ý kiến với ạ…
Thanh niên 31 tuổi chán đời đâm đầu dô xe chết tuơi như hắn. Tỉnh dậy có mỹ nhân bên cạnh nhưng mà mỹ nhân này thực chất là con mãng xà tình. Hắn phải làm sao đây!?…
Một gã tội phạm khét tiếng và một cô nhócNgọt tiểu đường…
Trâm, Mai và Chi là bạn rất thân của nhau, thân đến mức dù có chuyện gì xảy ra cũng không thể cách xa nhau... hay ít nhất đó là suy nghĩ của Trâm.Mai và Chi nổi tiếng là hot girl, Trâm cũng có kém cạnh gì đâu. Tụi nó là hot girl thì Trâm là hot face.Trâm là chị đại uy quyền, bao nuôi hai ẻm rồi. Thằng nào léng phénh là Trâm cho ăn chưởng.…
Xin chào,tôi là Ruma Tarako tôi sinh ra trong một gia đình giàu có.Tôi có 2 chị gái và 1 anh trai.Bố mẹ luôn bênh vực anh tôi và chị tôi còn tôi thì chẳng ai yêu.Vào một ngày,trời thu trong xanh tôi thấy một ông lão đang ngồi bên một cái giếng cũ tay ông cầm một cây vĩ cầm.Tiếng đàn của ông vang lên,tôi lại thấy yêu đời.Ông quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và hỏi tôi rằng:"Cháu gái,cháu nhìn ông sao?".Tôi đứng im và lẳng lặng một câu:"Dạ!".Ông ấy nhìn tôi và mỉm cười,tôi cảm giác tôi đã quen ông ấy từ trước,một hạt bụi bay vào mắt tôi,tôu lấy tay dụi mắt.Khi tôi bỏ tay ra thì ông lão ấy đã biến mất,tôi đã đi tìm ông ấy nhưng không thấy đâu cả!Tôi mới đi về nhà,lúc ấy tôi có cảm giác hơi buồn một chút.Khi về nhà thứ tôi nhìn thấy đầu tiên là một bức thư được để ngay ngắn ở trên bàn.Tôi vội vã đọc và tôi biết rằng mẹ tôi và anh chị tôi đã bỏ tôi mà đi.Tôi không rõ lý do vì sao lại như vậy nữa.Lúc đầu,tôi tưởng họ chỉ đùa thôi nhưng khi tôi tìm hết trong nhà thì tôi không còn tin đó là một trò đùa nữa.Tôi đã khóc rất nhiều,tối đó tôi ra lại chiếc giếng mà hôm nay ông lão bí ẩn đấy đã đánh một bản đàn vì cầm.Tay tôi cầm bức thư,bức thư ướt nhẹp vì tôi đã ôm nó mà khóc.Thế rồi tôi mệt quá,tôi thiếp đi trong chốc lát.Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở đâu đó!Không phải là chiếc giếng hôm qua mà tôi đã ngồi.Tôi thấy khá sợ nhưng tôi vẫn đi dù sợ thế nào!Ở đây thật rộng lớn,xa xa tôi nhìn thấy một con ngựa thần.Tôi nghĩ đó là giả nhưng không thứ mà tôi nhìn thấy hoàn toàn là sự thật.Ô kìa!Là ông lão hôm qua đây mà,ông ấy đang nói chuyện với một bà lào,tay bà lão ấy cầm một cây đàn guitar .Họ đang nói chuyện khá vui vẻ,tôi bước đến gần họ và nói:"Xin chào".Ông bà ấy bất ngờ và hỏi:"Cô bé,sao cháu lại ở đây?".Tôi bình tĩnh và kể cho họ mọi chuyện đã xảy ra vào hôm qua.Ông bà nhìn tôi và âu yếm như một đứa cháu:"Thật tội nghiệp cho cháu,hãy đi cùng ông bà,bọn ta sẽ nuôi lớn cháu!".Tôi suy nghĩ môtj lúc lâu rồi gật đầu!Có lẽ đây sẽ là một chuyến phiêu lưu dài dài.…