GIS - Hệ thống thông tin địa lý
…
nguồn: fb…
[Địa cầu - thế kỷ 21]: Trong một đêm mưa bão, trên con đường đi làm thêm về, một chiếc xe tải mất lái đâm vào Trần Phong ... Thứ cuối cùng hắn kịp nhìn thấy là ánh sáng lóe lên ... Là đèn xe hay đèn đường? Hắn cũng không biết nữa ... và sau đó là bóng tối bao trùm ...[Dị giới]: Sáng thức giấc ở một nơi xa ... Khi mở mắt lần nữa, hắn đã không còn ở Địa cầu quen thuộc, mà đã trở thành một phàm nhân nơi tiểu trấn biên cảnh xa xôi nơi tiểu quốc của Cửu Châu Đại Lục - một vùng đất nơi mạnh được yếu thua, sinh mệnh con người rẻ mạt.Không hệ thống trợ giúp.Không bàn tay vàng dẫn lối.Không thân thế huy hoàng hay kỳ ngộ nghịch thiên.Chỉ có một trí óc hiện đại và một ý chí không chịu khuất phục.Giữa thế giới tu chân tàn khốc, nơi linh khí cực kỳ thưa thớt, tông môn tranh đoạt, sinh linh vì một chút tài nguyên mà chém giết lẫn nhau - Trần Phong liệu có thể từng bước sinh tồn, đứng vững, rồi dần bước vào con đường tu luyện đầy máu lửa? Hay sẽ bị nhấn chìm trong sự khốc liệt của dị giới này?Hành trình của hắn có lẽ sẽ không hào nhoáng, nhưng chân thật, tàn nhẫn, và mỗi bước đều có cái giá phải trả ...…
This is my book…
★" Khi cơn cuồng nộ của chiến trận đã qua , người ta đã thôi còn nghe âm thanh của tiếng súng thét gào như con thú dữ vô tình , đã dừng phải chịu những tiếng thét nhuộm màu nước mắt - thứ đã hòa vào những đêm thanh vắng như những bản trường ca bất tử của tội ác và có lẽ là cả những giọt máu hòa vào nền tuyết - tựa bức họa đẫm màu bi kịch của một đời người . Chỉ còn lại là âm vang của những trái tim đã nổ tung , hòa trong khói , trong bụi , trong những cái nhớ và đau của một tình yêu không thể thở và hơn cả là trong những bản nhạc tình dang dở nhuốm màu khói bụi chiến tranh . Nhưng em biết không , tro tàn cũng biết hát. Chúng ngân lên mỗi khi gió thổi , mang theo tiếng cười đã mất , tiếng từ biệt lần đầu thoát ra khỏi nòng súng ,và cả tiếng thở gấp của những kẻ đã từng yêu đến kiệt cùng. Và đôi khi giữa đêm im ắng ta vẫn tưởng như nghe thấy - khúc nhạc cuối cùng của hai linh hồn. - hai trái tim chẳng còn đập nhưng không chịu quên nhau…
WP : https://lanhlamphong.wordpress.com/2015/08/28/thinh-thoang-bi-dien-8-meanie-banghim-nam-tay/…
Chuyện ngày qua ngày một con cá nhỏ tung tăng bơi giữa đại dương...Cá gặp ai?Cá thấy gì?Cá nghĩ sao?Cá đều ghi vào Nhật kí...…
Thằng bạn đẹp trai…
Đoản ngắnCùng xem và bình chọn giúp mình nhé.…
đam mỹ…
Trong một thế giới bình thường của nhân loại thì một biến cố xảy. Thế giới bị các zombies (xác sống), quái vật và những thần thoại xa xưa xâm chiếm. Khắp nơi đều bị phá hoại và vào loạn lạc. Nhưng loài người đã đi trước một bước. Họ đã tạo ra những đảo trời khổng lồ bay lơ lửng trên không với các thiết bị tiên tiến. Họ rời đi để lại mặt đất hoàng toàng. Những kẻ không theo kịp đã bị bỏ lại thế giới này cho đến chết. Mặc dù vậy, một cô gái sống sót qua đợt thảm họa đó được ban cho sức mạnh. Từ đó, cô muốn đấu tranh khôi phục lại mảnh đất và tìm ra nguyên do đằng sau vụ việc này.…
Mưa,Những giọt mưa lạnh lẽo thi nhau rơi xuống mặt đất. Đối với những người yêu mưa, sẽ cảm thấy đây đúng là một phong cảnh đẹp.Ngược lại, những người ghét mưa như nàng lại thấy nó thật xấu xí.Nó xấu bởi vì nó lạnh, khiến nàng run cầm cập.Nó xấu bởi vì nó khiến nàng ướt nhẹp, trông thật chẳng ra gì.Nàng ghét nó lắm, bởi vì mưa không giống nắng, nó không giúp ta ấm áp giữa cái lạnh lẽo vô cùng.Nhưng hiện giờ, nàng cảm thấy thật may mắn khi trời đang mưa.Vì mưa giúp nàng rửa trôi đi những vết máu, nhưng đồng thời cũng khiến nàng thật đau khi chúng cứ chạm vào vết thương của nàng.Tuy đau về mặt thể xác, nhưng nhìn người con trai trước mắt, nàng lại đau về tâm hồn hơn.Thật may,Khi mưa hòa quyện cùng nước mắt của chàng,Khiến ta chẳng thể phân biệt được,Đâu là mưa của tạo hóa ban xuống,Còn đâu là nước mắt của nỗi bi ai."Đừng khóc... Trông chàng thật xấu xí.""Đừng nhớ đến ta... Ta chỉ là nhân loại thấp hèn."…
fic đầu tay mng ủng hộ ạ💗…
Câu truyện loạn luân...…
bsjndhd…