Tác giả: 吉川流 Tổng hợp một số mẩu chuyện dễ thương của Cát Xuyên Lưu mà tui thíchĐón chờ xem câu chuyện hài hước dễ thương này nhé!!! Nhà tui không có máy tính nên phần edit sẽ khá xấu, tui làm trên điện thoại mong các bạn thông cảm cho tui nha! Yêu!Trans + Edit: chính chủ đây, mong mấy bạn có lấy đi ghi nguồn hộ tui nha, có xin thì tui càng vui hơn…
Người ta vẫn hay nói, người nắm tay ta tuổi mười bảy sẽ chẳng thể cùng ta đi đến cuối cuộc đời. Giữa cái quãng lưng chừng thanh xuân ấy, tôi có thể trở thành người cậu thích nhưng sau cùng vẫn không thể cùng cậu đi hết một quãng đường dài. Lời hứa năm ấy, tôi là chân thành nói ra, nhưng xin lỗi cậu vì tôi quá nhỏ bé để thực hiện được. Giá như chúng ta gặp nhau khi cả hai đã trưởng thành, lúc đó, tôi nhất định vẫn sẽ thích cậu, nhiều hơn cả bây giờ và chắc chắn chúng ta sẽ không bỏ lỡ nhau.@nhathasayhi - 11.6.2021…
Tác giả: Saitou KenNhóm dịch: Septiembre, sungreen, xiSThể loại: Comedy, Drama, Romance, Shoujo, Slice of Lìe.Nội dung truyện Kawaii Hito: Câu chuyện tình cảm trong sáng đáng yêu giữa một cô gái sinh viên đại học với anh chàng dễ thương có ánh mắt phù thủy.…
Disclaimer: Đừng mang bản dịch của mình ra khỏi Wattpad của mình, nếu không mình sẽ tìm bạn, gia đình bạn, địa chỉ nhà bạn, bạn bè của bạn- (Do not bring my translation out of Wattpad, or I'll find you, your family, your house, your friend-) Oneshot mình dịch từ nhiều tác giả. Rất nhiều fluff, slice of life, hài, và một ít angst (một ít thôi, hứa luôn) :') Bìa truyện: của tui (tui re-upload vì tui muốn cài bìa truyện T-T)…
~Có nhiều điều đem theo thì nặng, Để lại thì không biết cất vào đâu. Thôi cứ ở trong tim nhau, Có đi đâu cũng không mất.~[Cover/Bìa truyện: @Hyeon_Sonic (Twitter/X)]…
Tình yêu của hai kẻ cô đơn? Một thứ tình cảm nảy nở kỳ lạ, nồng cháy và mãnh liệt. Thế nhưng, đất nước chiến tranh, liệu bọn họ có thế đến bên nhau mà đời đời kiếp kiếp hạnh phúc không? Cùng đọc để biết nhé.…
「Kì án hoa hồng xanh」 - Chưa một vụ án nào có thủ phạm vị thành niên trên đất Hà thành lại tiêu tốn giấy mực của báo chí nhiều đến thế. Một cái tên lớn trong giới văn nghệ lại được xướng lên gần như mọi lúc, mọi nơi.Một nam sinh của một trường trung học phổ thông nổi tiếng, luôn được coi là "con ngoan trò giỏi", lại gây ra tội lỗi tày trời không thể nào dung thứ. Và những câu chuyện xoay quanh đó...Vụ án diễn ra thế nào, chuyện đó đã có công an giải quyết trọn vẹn. Nhưng miệng đời cay độc vẫn hoàn cay độc. Người ta không thể ngừng phán xét, luận bàn rằng ai là người để trách trong câu chuyện buồn ấy. Nam sinh ấy, hay người nghệ sĩ, hay thậm chí cả cô gái trẻ mà hai người đều cố gắng để giành lấy cho riêng mình...Có những thứ người ngoài không thể nào hiểu hết. Song le, dù ai có nói thế nào, thì chung quy lại, câu chuyện vẫn bắt nguồn từ những 「Dị mộng」. Những hoài bão khác thường, biến thành 「Độc dược」, dẫn tới kết cục khác thường.Và đây chính là những toan tính, tâm tư của những người trong cuộc. Đây chính là toàn bộ câu chuyện ấy.Một câu chuyện mở đầu tưởng chừng nhẹ nhàng và bình lặng...Vở kịch, hay trò chơi, tất cả cũng chỉ là vỏ bọc.__________Title: Dị Mộng ~ Độc Dược Màu Lam ~Plot: Irina Bougainvillea, Syara YueWords: Irina BougainvilleaBeta: Syara YueCategory: Mystery, Adventure, Romance, Angst, DramaCốt truyện và nhân vật thuộc về chúng tôi, và chỉ chúng tôi có quyền quyết định số phận của họ.Truyện sử dụng một số chi tiết liên quan tới bài hát và manga Cantarella (KuroUsa-P, Ichika),…
Chỉ trong ba tháng mùa đông đầy ngắn ngủi, tôi đã yêu, đã hạnh phúc, cũng đã đau khổ. Nhưng chỉ nhớ đến nụ cười trong vắt đầy ấm áp ấy, mọi như dường như hóa nhẹ bẫng rồi tan vào không khí. Tôi sẽ không bao giờ quên mùa đông năm ấy...…
Cứu được tất cả mọi người, nhưng mấy người đó là ai chứ? Đây có phải là hình phạt cho cậu vì đã làm thay đổi tương lai.Các anh chồng của cậu sẽ làm gì để cậu nhớ ra họ đây? Mời đọc chương 1Đọc Chương 0 để hiểu thêm nhá (•v•).…
Just people live in a city, it's my first time writing, I might write in English and VNmese at the same time when I feel like to, if it's inconsistent, I'll just use translation. I don't expect much, it's just a novel to post about how I see and feel…